CỘNG HOÀ XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập -Tự do - Hạnh phúc

—————————————-

ĐƠN TỐ CÁO KHẨN CẤP

Một số cán bộ lãnh đạo sở Lao động thương binh và xã hội (LĐTB&XH) thành phố Hải Phòng và một số cán bộ lãnh đạo Trung ương lợi dụng chức vụ quyền hạn được giao lách luật qua mặt Thủ tướng làm sai lệch hồ sơ vu khống ký các công văn và quyết định trái pháp luật - trù dập đánh đập, bắt giam 1 năm tù oan sai vi phạm điều 122 tội vu khống, điều 104 cố ý gây thương tích, điều 123 bắt giam người trái pháp luật của Bộ luật hình sự nước CHXHCN Việt Nam đối với công dân Vũ Thị Bình.

Kính gửi :
- Dư luận báo chí và đài phát + truyền hình trong, ngoài nước và Quốc tế.
- Các Tổ chức Bảo vệ nhân quyền Hải ngoại và Quốc tế.
- Các tổ chức bảo vệ nhân quyền cho phụ nữ trên thế giới
- Các vị lãnh đạo đảng CSVN và nhà nước CHXHCN Việt Nam còn lương tâm + còn liêm sỉ và còn biết tự trọng, danh dự.
- Dư luận đồng bào trong nước và hải ngoại và Quốc tế

img

Tên tôi là : Vũ Thị Bình - 54 tuổi ( nữ )
Hiện tôi thường trú tại xã Xuân Tân, huyện Long Khánh, tỉnh Đồng Nai

Là con gái ông Vũ Văn Xuân sinh năm 1910 và bà Phạm Thị Huê sinh năm 1914 cả 2 ông bà đều tham gia hoạt động cho sự nghiệp đấu tranh giành độc lập dân tộc chống thực dân Pháp và chế độ phong kiến trước cách mạng tháng 8 năm 1945. Bố tôi tham gia hoạt động cho đảng cộng sản Đông Dương từ giai đoạn trước tháng 8/1945 đã được ông Hoàng Quốc Việt tức Hạ Bá Cang, chính ông là một lãnh đạo cao cấp của đảng CS trong thời kỳ còn hoạt động bí mật của đảng CS và chưa giành được chính quyền ( sau này ông Hoàng Quốc Việt là ủy viên bộ chính trị ĐCSVN kiêm chủ tịch Tổng công đoàn Việt nam), và ông Trần Kiên (ông này sau là ủy viên ban chấp hành TW đảng CS Việt Nam, kiêm bí thư thành ủy Hải Phòng ) ỉtực tiếp phân công hoạt động trong phong trào công nhân và nhân dân lao động ở nhà máy Chai và Ximăng tại Hải Phòng. Còn Mẹ tôi tham gia là giao liên cho quân khu Tả ngạn trong kháng chiến 9 năm 1945-1954.

Cả hai cụ và tôi trước tạm trú : số 30/89 Lê Lợi, quận Ngô Quyền, Hải Phòng. Còn tôi lấy chồng theo vào sống ở tỉnh Đông Nai hiện nay.

Nay tôi làm đơn tố cáo với nội dung gửi đến các quý vị và quý các cơ quan một việc và qua đây đích danh tố cáo các nhân vật có tên tuổi, chức vụ cụ thể như sau :

Ông Phạm Bá Ần chức vụ phó giám đốc Sở Lao động thương binh xã hội thành phố Hải Phòng.
Ông Nguyễn Ngọc Sưởng, ông Nguyễn Văn Trữ - trưởng phó phòng chính sách Sở Lao động thương binh xã hội ( LĐ TBXH).
Nguyễn Thế Quý - cán bộ phòng chính sách Sở LĐ TBXH.
Nghiêm Phú Lai -Chánh thanh tra Bộ lao động thương binh và xã hội (LĐ TB & XH ).
Ông Lê Duy Đồng - Thứ trưởng Bộ LĐ TB & XH
Ông Dương Ngọc Sơn - Phó Tổng thanh tra Nhà nước.

Tất cả số quan chức, cán bộ này đã lợi dụng chức vụ, quyền hạn được giao luồn lách luật pháp qua mặt Thủ tướng chính phủ làm sai lệch hồ sơ, vu khống trái pháp luật.

Nguyên trước đây bố mẹ tôi cũng tham gia hoạt động kháng chiến chống Pháp, rồi về sau là cuộc chiến tranh gọi là “chống Mỹ cứu nước giải phóng miền Nam ”. Gia đình tôi có tiền và tài sản cho kháng chiến vay mượn và ủng hộ nuôi quân đánh giặc vào năm 1947, bố tôi đã tham gia du kích bị địch bắn bị thương, hiện có đầy đủ chứng cứ. Như vậy là gia đình tôi là diện có công lao với đảng CSVN và nhà nước VN XHCN, đã góp phần xương máu xây dựng nên chế độ CSVN này.

Vì vậy, gia đình tôi mới được Nhà nước chi trả cho Ngân hàng Trung tâm thành phố nhận của Sở Tài chính số lệnh chi 9154 ngày 25/8/1982 số tiền là 24.795 đồng tiền Việt Nam. Nhưng vì không trả đúng chính sách nên gia đình tôi vẫn khiếu nại.

Thời bao cấp năm 1985, vì bố tôi là thương binh kháng chiến nên Sở LĐ TBXH thành phố Hải Phòng cấp cho bố tôi 1 chân giả Na uy (do các tổ chức nhân đạo nước Na Uy giúp đỡ) và 1 đôi nạng. Còn tuyệt nhiên không cho hưởng chế độ thương binh và trợ cấp xã hội dành cho dân nghèo. Về việc này thì gia đình tôi không ngửa tay đi xin, mà chỉ đề nghị giải quyết đúng chính sách chế độ của nhà nước đang ban hành có hiệu lực. Do các cơ quan chức năng chưa giải quyết đúng với những quy định mà nhà nước đã ban hành nên gia đình tôi vẫn phải tiếp tục khiếu kiện tố cáo cho đến cùng.

Tôi là con gái được bố mẹ uỷ quyền cho tôi đi đòi quyền lợi chế độ cho bố mẹ tôi. Ngày 09/1/1993, tôi lên Sở LĐTB&XH thành phố Hải Phòng đề nghị lãnh đạo Sở giải quyết chế độ cho bố mẹ tôi. Thế nhưng không hiểu vì lý do gì Nguyễn Thế Quý - cán bộ phòng chính sách của Sở không có trách nhiệm giải quyết chế độ cho bố tôi, lại còn sử dụng hành động côn đồ đánh tôi gây thương tích trầm trọng, sau đó tôi phải đi nằm viện. Khi tôi ra viện tiếp tục đi đòi quyền lợi chính đáng và đề nghị giải quyết nhưng tên Quý vẫn tiếp tục dùng hành động côn đồ dã man hơn bọn giặc đế quốc và băng đảng xã hội đen lưu manh, giang hồ vô học. Tên Nguyễn Thế Quý đã lấy gạch, ấm chén ném tôi tại phòng khách của Sở và chạy vào bể múc một xô nước dội từ đầu đến chân tôi ướt hết quần áo như chuột trong khi trời rét thắt ruột, thắt gan. Không hiểu chính quyền thành phố Hải Phòng, cả lãnh đạo sở LĐTB&XH nữa có ăn của đút hối lộ to lớn gì hay tên Quý là con cháu cán bộ lớn nào, mà lại có thứ cán bộ lưu manh chính trị, mất dậy lọt vào cơ quan này và coi nhân dân như cỏ rác vậy. Tên Quý đã coi văn phòng Sở LĐTB&XH Hải Phòng quá nơi chợ trời, hoặc như nơi nhà ga tầu hỏa đầy những kẻ du thủ du thực lưu manh vậy. Tôi nghĩ Chợ Sắt Hải Phòng hay chợ Đồng Xuân Hà Nội còn có trật tự văn hóa và văn minh hơn những gì đã xảy ra ở trụ sở cơ quan to nhất nhì thành phố Cảng này.

Vậy mà cơ quan bảo vệ luật pháp của thành phố Hải phòng bao che cho một thằng côn đồ đội lốt cán bộ nhà nước đứng trong hàng ngũ Đảng CSVN và Nhà nước VN Xã hội chủ nghĩa. Rõ ràng tên Nguyễn Thế Quý lợi dụng quyền hạn đánh đập người dân vô tội, nhất là người đàn bà yếu đuối như tôi và lại là gia đình chính sách có công lao xương máu cho đảng và nhà nước CSVN. Tôi chỉ đòi quyền lợi chính đáng cho bố tôi dã nhiều năm, nhưng cho đến nay không một cơ quan pháp luật nào giải quyết cho tôi cả !!! Tôi không hiểu vì lý do gì mà họ lại nhẫn tâm đến như vậy. Trong khi đó cả ngày lẫn đêm, quanh năm suốt tháng báo chí, đài phát thanh, truyền hình ra rả tuyên truyền gọi là “đền ơn đáp nghĩa”, nào là “uống nước nhớ nguồn” cho các gia đình thương binh liệt sĩ, những người có công với cách mạng… vv…vv….Vậy thử hỏi còn có thể tin vào được những lời mị dân ngon ngọt của họ được nữa hay không ???

Ông Nguyễn Văn Trữ phó phòng chính sách Sở LĐTB&XH Hải phòng về tại xã Quang Phục huyện Tiên Lãng Hải Phòng dàn dựng và áp đặt cuộc họp ngày 19/6/1993 cướp quyền lãnh đạo xã Quang Phục, huyện Tiên Lãng, không hề mời đại diện huyện Tiên Lãng, không mời gia đình tôi, họ dựng ra 5 nhân chứng giả không có một tờ giấy nào mà cơ quan có thẩm quyền xác nhận và 2 nhân chứng xác nhận cho bố tôi. Rồi sau đó bọn họ tự ý thảo ra văn bản vu khống cho bố tôi không tham gia hoạt động cách mạng và bị cụt chân trước cách mạng tháng 8 năm 1945.

Vậy mà ông Phạm Bá Ẩn - phó giám đốc Sở LĐTB&XH Hải Phòng “đui hai con mắt” vẫn ký hai công văn trái pháp luật số 129/CV ngày 19/6/1993. Vì quá bất bình tôi đội đơn kêu oan được ông Bí thư thành uỷ ĐCSVN TP Hải Phòng là Lê Danh Xương chỉ đạo cho ông Phạm Bá Ẩn phó giám đốc và Nguyễn Ngọc Sưởng trưởng phòng chính sách Sở LĐTB&XH Hải Phòng về tại huyện Tiên Lãng chủ trì cuộc họp ngày 28/9/1993 mời gia đình tôi và hai nhân chứng xác nhận cho bố tôi.

Nhưng thực chất họ cố tình không mời gia đình tôi, họ vẫn dựng 5 nhân chứng giả với 2 nhân chứng thật xác nhận cho bố tôi, thế rồi vẫn thực hiện như tôi đã nêu trên. Ông Phạm Bá Ẩn phó giám đốc Sở LĐTB&XH Hải Phòng đã cố tình làm sai lệch hồ sơ, vu khống ký công văn 201 /CV ngày 28/9/1993 trái pháp luật vi phạm luật pháp nghiêm trọng.

Vì sự bất công của những kẻ lợi dụng chức vụ quyền hạn táng tận lương tâm đã trù dập lên danh dự chính trị của bố tôi, phủ nhận công lao xương máu của người có công lao thật, nên bố tôi quá uất ức, quá căm phẫn oán hận kẻ có chức quyền nhưng lưu manh chính trị, vô ơn bạc tình nghĩa. Do đó mà vết thương tái phát nặng làm bố tôi đã qua đời ngày 14/01/1994.

Thế mà chủ tịch Ủy ban nhân dân TP Hải Phòng là Đào An lại mắc bệnh quan liêu nặng, lợi dụng chức vụ quyền hạn đã đồng loã bao che cho những kẻ lộng hành, bất chấp pháp luật tiêp tục ký quyết định số 01/QĐ-UB ngày 14/1/1994 và quyết định số 12 ngày 08/4/1994 sai sự thật và trái pháp luật.

Gia đình tôi quá oan ức, nên tôi đã đội đơn đi gõ cửa các cơ quan có thẩm quyền của nhà nước Trung ương CSVN trên Hà Nội để đòi công lý và kêu oan cho bố tôi.

Sau đó ông Trần Đình Hoan - Bộ trưởng Bộ LĐTB&XH tiếp tôi và cử Nghiêm Phú Lai - chánh thanh tra của Bộ, bà Đào Thị Duyên - trưởng phòng thanh tra, Thăng Thị Sắc, chuyên viên vụ thương binh liệt sĩ - Bộ LĐTB&XH về Hải phòng 20 ngày xác minh làm sáng tỏ sự việc của gia đình tôi và công nhận sự thật đúng với nội dung tố cáo. Việc làm này là đúng pháp luật và gia đình tôi lóe lên hy vọng sau bao năm gian khổ cay đắng đòi minh oan.

Thế nhưng họ vẫn không trung thực, không khách quan, không làm đúng chính sách của cấp trên và nhà nước. Họ tiếp tục đồng loã bao che cho những kẻ lợi dụng quyền hạn, làm sai lệch hồ sơ vu khống vụ việc của gia đình tôi và họ đã xuống nhà ông Mai Quang Thái một cán bộ lão thành cách mạng 60 tuổi Đảng CSVN để ép ông Thái rút các bản xác nhận trước đây cho bố tôi là thương binh xuống. Họ còn đến nhà khống chế đe doạ cắt lương ông, nhưng ông Thái trước sau như một bảo vệ đồng đội đã vì nước mà hy sinh một phần xương máu cho Tổ quốc kiên quyết không làm những việc thất đức, bất lương đó do bọn người xấu xa có chức quyền chỉ đạo.

Khi tôi lên Sở LĐ TB&XH gặp ông Lai để đưa cho ông một bản tố cáo tham nhũng khống do ông Nguyễn Trọng Thế - Chánh thanh tra Sở Tài chính và Phạm Bá Ẩn phó giám đốc Sở LĐTB&XH ký. Tôi tiếp tục lên Bộ trưởng Trần Đình Hoan trên Hà Nội để kêu oan. Tôi đã được ông Hoan lại tiếp và tôi đưa cho ông một bản báo cáo tham nhũng tiền xương máu của hàng trăm nghìn thương binh, liệt sỹ giả, lập khống ra để rút tiền công quỹ, nhưng tôi chỉ thấy im lặng đáng sợ của ông Bộ trưởng Trần Đình Hoan trước việc tôi nêu ra. Khi tôi đến lần thứ ba xin ông Hoan giải quyết và đưa tiếp cho ông một báo cáo như trên, ông vẫn giữ im lặng. Tôi tiếp tục đến gặp ông lần cuối cùng, đưa cho ông một bản báo cáo như trên và đưa một bộ liệt sỹ giả, ông làm ngơ để những kẻ lợi dụng quyền hạn vơ vét tiền xương máu của những người hy sinh thực sự cho Tổ quốc. Bọn giả danh này đã giả dối lập ra các hồ sơ thương binh liệt sĩ, người có công với cách mạng ma để rút hàng chục hàng chục, hàng trăm tỷ đồng của ngân sách quốc gia để chúng xây nhà tiền tỷ và đề nghị ông Bộ trưởng giải quyết. Tôi đưa tiếp một bản liệt sỹ giả cụ thể :

Tôi còn biết một trường hợp cũng ở Hải Phòng là ông Nguyễn Thành Giang - một giáo sư, bác sĩ làm việc ở bệnh viện Việt - Tiệp Hải Phòng đã chết vì đồng tiền do bị một học sinh ném lựu đạn vào tư gia làm ông ta chết tại nhà. Thế tại sao ông ta lại được công nhận là liệt sỹ ??? Ông Giang không hy sinh ngoài chiến trường, không chết vì đang làm nhiệm vụ, nhưng ngang nhiên được hưởng chế độ liệt sỹ !!! Thế mới biết chế độ hiện nay nó đã thối nát, mục ruỗng đến mức nào !!! Người có công thật sự thì bị bạc đãi bỏ quên, kẻ dối trá thì được trọng thưởng. Thật là bất công nghịch lý mà không ở đâu có được như đất Hải Phòng này !!!

Ông bộ trưởng Trần Đình Hoan là ủy viên trung ương rồi sau là trưởng ban tổ chức TW, là ủy viên bộ chính trị T Ư của ĐCSVN, ông quỳên cao chức trọng như vậy mà khi thấy bất công ngang trái phải im lặng làm ngơ, như đồng lõa với tội ác. Thử hỏi dân đen chúng tôi còn trông cậy vào ai được

Vì tôi tố cáo những kẻ tham nhũng, lộng quyền, vơ vết tiền xương máu, làm trái pháp luật và đề nghị ông ra quyết định giải quyết cho tôi. Thế nhưng ông chỉ đạo Nghiêm Phú Lai - Chánh thanh tra Bộ LĐ TB & XH thảo văn bản trả lời cho gia đình tôi rât dã man, vô lương tâm, vu khống cho bố tôi và ông Mai Quang Thái - cán bộ lão thành cách mạng 60 tuổi Đảng, trà đạp lên danh dự chính trị của cả ông Thái lẫn bố tôi.

Ông Lê Duy Đồng - thứ trưởng Bộ LĐ TB & XH lợi dụng chức quyền quan liêu đã đồng loã, bao che, bưng bít cho đường dây tham nhũng ký công văn số 2558/BLĐTB&XH ngày 30/6/1994 và quyết định số 654/LĐTBXH ngày 04/5/1995 sai lệch hồ sơ vu khống trái pháp luật. Ông Trần Đình Hoan - Bộ trưởng Bộ LĐTBXH cũng đồng lõa bao che cho các ông Ẩn, Sưởng, Trữ thuộc Sở LĐTB&XH Hải Phòng. Bè lũ này đã lợi dụng chức quyền lộng hành vơ vét tiền xương máu làm khống hàng trăm nghìn hồ sơ thương binh liệt sĩ giả để rút tiền xây nhà biệt thự sang trọng giá trị hàng chục tiền tỷ đồng tại tổ 39, cụm 10, phường Quán Trữ, quận Kiến An, thành phố Hải Phòng.

Tôi tố cáo bị trù dập, đánh đập rất dã man sau đó chúng còn chỉ đạo cho công an bắt giam bỏ tù tôi 1 năm tại trại Xuân Nguyên, huyện Thủy Nguyên, TP Hải Phòng và tiếp tục không một cơ quan nào giải quyết đơn từ tố cáo khiếu nại của gia đình tôi.

Kính thưa các vị lãnh đạo Đảng, Nhà nước và dư luận nhân dân

Vì oan ức bị những kẻ lợi dụng quyền hạn, vu khống, bất lương, chà đạp lên đạp lên danh dự chính trị của bố mẹ tôi. Nên tôi đội đơn đi gõ các cửa các vị lãnh đạo Đảng, Nhà nước kêu oan đã gần 16 năm nay + thời gian bố tôi đi khiếu nại tố cáo hơn 10 năm nữa, tất thẩy là gần 26 năm ròng rã, nhưng gặp biết bao tai họa giáng xuống đầu, tôi đã bị công an bắt bớ giam cầm, tù đầy đánh đập tàn ác không kể xiết khi ở ngoài xã hội cũng như khi trong tù…

Ban pháp chế chính phủ chỉ đạo Tổng Thanh tra Nhà nước cử Dương Ngọc Sơn, phó tổng thanh tra Nhà nước về tại xã Quang Phục, huyện Tiên Lãng xác minh làm sáng tỏ nội vụ, nhưng thực chất ông Sơn đã dàn dựng áp đặt cuộc họp do ông Sơn chủ trì ngày 03/2/1996. Hành vi bất lương của Phó Tổng thanh tra Nhà nước về vụ việc của gia đình tôi có hai nhân chứng xác nhận cho bố tôi, nhưng chỉ mời có một ông, còn một ông không được mời. Còn 5 cá nhân tôi nêu trên vẫn được ông Sơn mời tới dự, còn gia đình tôi không được mời là giấy triệu tập như một bị can, nhân chứng và tôi bị khống chế không được phát biểu trong cuộc họp này. Trong khi đó 5 cá nhân được phát biểu thoải mái đồng tình như nhau, thật là cách làm việc độc đoán của một bè lũ mafia băng đảng xã hội đen khoác áo chính quyền. Một cuộc họp đầy mờ ám, bất chính, phi lý của phó tổng thanh tra nhà nước chủ trì bao che cho những kẻ lợi dụng quyền hạn cướp công, cướp của, cướp xương máu, cướp luôn cả tiền mai táng giữa ban ngày của bố mẹ tôi rất trắng trợn và dã man.

Ông ta đã đồng ý và nhất trí quyết định 01/QĐ-UB ngày 14/1/1993 và Quyết định 654/QLĐTBXH ngày 05/04/1995 rồi ông ký quyết định số 216/XKT ngày 12/2/1996 sai sự thật trái pháp luật. Dương Ngọc Sơn, phó tổng thanh tra nhà nước tham mưu cho Thủ tướng chính phủ về làm vụ việc của gia đình tôi, nhưng ông Sơn bao che cấu kết cho một đường dây tham nhũng sâu mọt đục khoét tiền xương máu xây biệt thự tiền tỷ, làm trái pháp luật.

Tôi tố cáo để lột mặt những kẻ tham nhũng thì Dương Ngọc Sơn lợi dụng chức quyền, đã chỉ đạo cho công an phường Thụy Khuê bắt giam tôi không lệnh, không biên bản. Sau đó công an Hải Phòng đưa tôi ra về 12 giờ đêm ngày 28/6/1996 và 10 giờ trưa hôm sau đưa tôi vào trại giam Trần Phú giữa thành phố Hải Phòng. Công an điều tra Lương Be, Trần Lầm ép bức cung, vu khống ngang nhiên cho tôi rồi ra bản kết luận điều tra của công an cảnh sát đều do Nguyễn Văn Tuấn - Trưởng phòng cảnh sát điều tra ký vu khống khép thành tội làm sai lệch hồ sơ trái pháp luật. Và tiếp đó chúng ra 5 bài trên báo An ninh Hải Phòng, báo An ninh thế giới bẻ cong ngòi bút, nói sai sự thật vu khống cho bố mẹ tôi chết trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp. Như vậy là, cơ quan công an là cơ quan bảo vệ pháp luật cũng tham gia cấu kết bao che cho những kẻ lợi dụng quyền tham nhũng tiền tỷ xây nhà biệt thự thì nhởn nhơ được ở ngoài vòng pháp luật. Chúng cùng là một bè đảng ăn cướp, một bè lũ mafia cùng hội cùng thuyền với nhau cả thôi. Tôi tố cáo và đòi quyền lợi chính đáng cho gia đình mình thì bị bắt giam trái pháp luật, vì không hề được Viện kiểm sát nhân dân thành phố Hải Phòng ký ra lệnh bắt giam, không biên bản phạm pháp quả tang. Bọn chúng đã đồng loã, bao che cho bọn tham nhũng, vô cớ ra bản cáo trạng làm sai lệch hồ sơ vu khống, khép thành tội do tên Nguyễn Văn Thát quan liêu ký trái pháp luật.

Toà án là cán cân công lý, bảo vệ pháp luật, thế nhưng cũng đồng loã, bao che một đường dây tham nhũng tiền xương máu làm trái pháp luật do một thẩm phán Nguyễn Văn Đoàn quan liêu lý vu khống khép thành tội, xử oan sai cho tôi là hoàn toàn phi pháp được nêu tại bản án phúc thẩm hình sự số 156/PTHS ngày 08/11/1996. Bố mẹ tôi đi theo tiếng gọi của chủ tịch Hồ Chí Minh đã hy sinh cả cuộc đời cống hiến cho hai cuộc kháng chiến. Vậy mà không được chút ân huệ của Đảng, Nhà nước ban cho, trái lại đã bị những kẻ lợi dụng quyền hạn, vắt chanh bỏ vỏ vu khống trắng trợn. Khi tôi ra tù tên Tạ Hữu Thanh - Tổng thanh tra Nhà nước ký công văn số 1034/XKT ngày 28/7/1997, công văn số 839/TTNN ngày 03/10/2001 Công văn số 53 của Bộ Quốc phòng do ông Hoàng Đức Cân ký ngày 07/4/1999.

Báo cáo của UBND xã Quang Phục - Tiên Lãng do Chủ tịch Đặng Văn Hai ký công văn số 27/CB ngày 27-11-2001 xin ý kiến Sở LĐTBXH do Vũ Văn Binh ký, Công văn số 32/BTĐKT thành phố do ông Vũ Bá Đức ký ngày 12/2/2002 của Phó chủ tịch Vũ Chí Thanh ký ngày 16/4/2002. Công điện khẩn 117 của Thủ tướng Chính phủ chỉ đạo UBND thành phố không thực hiện, chống lại lệnh của Thủ tướng cũng không thực hiện công văn số 839 của Tổng thanh tra nhà nước và được tôi tố cáo như trên.

Gần 16 năm ăn sương nằm gío ngoài vườn hoa Mai Xuân Thưởng để đòi công lý rất nhiều lần tôi đã cùng bà con dân oan chặn xe hơi và đến tân tư dinh của các vị lãnh đạo cao nhất của ĐCSVN, chính phủ, quốc hội, tổng thanh tra nhà nước…tại thủ đô. Cụ thể như với các ông Nông Đức Mạnh, Trần Đức Lương, Nguyễn Văn An, Phan Văn Khải, Quách Lê Thanh….. Có một lần đích thân ông Nông Đức Mạnh đã nói với tôi trước nhà số 66 phố Phan Đình Phùng - biệt thự hiện nay của ông rằng : “Tôi còn món nợ với chị khi gia đình tôi còn ở khu tập thể 195 phố Đội Cấn đấy ”!!! (Khi ông giữ chức chủ tịch quốc hội VN thì ở đây, còn khi lên TBT ĐCSVN thì chuyển về phố Phan Đình Phùng).

Còn tổng thanh tra nhà nước Quách Lê Thanh thì đã nói với tôi trực tiếp với tôi tới 3 lần : “ Tôi công nhận trường hợp ông Cụ nhà chị là đúng ở cấp địa phương có bỏ lọt và xử lý sai ”!!! Tôi liền nói : Nếu anh thấy đúng thì lệnh ra quyết định và công văn đi, thế sao cứ để em ở mãi vườn hoa này quá khổ lắm rồi ? Nhưng ông ta im lặng và bỏ đi không thèm ngoảnh lại. Thế là thấm thoát hơn 10 năm vạ vật ở vườn hoa dân oan Mai Xuân Thưởng tôi đã chứng kiến ông Nông Đức Mạnh làm 2 khóa chủ tịch quốc hội và cũng 2 khóa tổng bí thư ĐCSVN. Nay thì ông sắp nghỉ hưu hoặc phải về giữa nhiệm kỳ để thay đổi khuôn mặt mới cho đảng CSVN. Chính ông TBT Mạnh đã phát biểu còn nợ gia đình tôi, cũng có nghĩa là ông nợ gia đình chính sách có công lao với đảng CS và nhà nước VN XHCN của ông, nhưng lời nói của ông chỉ là đãi bôi hay có giá trị môi mép thôi và thời gian đã chứng tỏ như vậy. Còn ngài Quách Lê Thanh cũng đã về vườn vì vụ tham nhũng tiêu cực do dư luận báo chí tố cáo và ông ta cũng có lời hay ý đẹp với tôi y hệt như thủ trưởng cao cấp nhất là Tổng bí thư đảng CSVN người Tầy họ Nông. Vậy vấn đề được đưa ra, là có nên tin tưởng, hy vọng vào nhưng lời hoa mỹ đầy ngọt ngào và rất mị dân của các quan chức cao cấp này mà họ đã phát ra từ cửa miệng nữa hay không, tôi xin nhường trả lời cho dư luận giúp ?

Cuối cùng tôi tha thiết đề nghị đảng CSVN, Nhà nước, Quốc hội, Chính phủ nước CHXHCN VN chỉ đạo các cơ quan chức năng có thẩm quyền cho tôi được đối thoại trực tiếp tại Trung ương để giải quyết dứt điểm cho tôi và huỷ bỏ các công văn, quyết định trái pháp luật, ra quyết định đúng pháp luật, trả lại danh dự, quyền lợi chính trị kéo dài 26 năm, trả nợ 300.000 đồng tiền Đông Dương, 400 kg thóc, 3 con thuyền mà bố mẹ tôi đã cho cách mạng vay vào năm 1947 để đóng góp cho “cuộc cách mạng giải phóng dân tộc và cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp ” lúc đó, trả lại mọi công bằng cho gia đình bố mẹ tôi cũng như 1 năm tù oan sai mà tôi đã phải chịu đựng. Tất cả nội dung trình bày trên là đúng sự thật nếu sai gì tôi xin chịu trách nhiệm trước pháp luật. Hôm nay đúng ngày kỷ niệm 60 năm cả nước nhớ ơn thương binh liệt sĩ, tôi đau xót nghẹn ngào, căm giận viết đơn tố cáo này gửi công luận rộng rãi trong nước và trên thế giới để lột bộ mặt kẻ mặt người nhưng vô lương tâm với gia đình người có công lao mà bị trù dập đàn áp khốc liệt như chúng tôi. Tôi cũng kêu gọi đồng bào và các tổ chức quốc tế bảo vệ phụ nữ, bảo vệ nhân quyền quan tâm theo dõi để bảo vệ tôi khỏi bị bộ máy công quyền trong nước hãm hại, đàn áp khi đơn tố cáo này được công bố. Cuối cùng rất cám ơn quý vị và toàn thể đồng bào đã bỏ thời gian theo dõi. Tôi cũng cám ơn các báo đài đã nêu và phát nội dung tố cáo này của tôi. Kèm theo đơn tố cáo này có bức ảnh tôi chụp tại Hà nội mới đây ngày 27/7/2007 và ảnh bố mẹ tôi để quý vị biết.

Tôi xin chân thành cảm ơn.

Hải Phòng và vườn hoa Mai Xuân Thưởng Thủ đô Hà Nội ngày 27 tháng 7 năm 2007
Người làm đơn đã ký tên
Vũ thị Bình