ĐƠN YÊU CẦU CẤP THIẾT HỦY ÁN TỐI KHẨN CẤP SỐ 140 V/v hủy tức khắc án số 1890 ngày 20/01/1995 Tòa phúc thẩm tối cao tại Hà Nội Kính gửi: Kính thưa các ông lãnh đạo của nước CHXHCN Việt Nam! Tôi là Phàng Sao Vàng, 71 tuổi, dân tộc H’mông cũng cựu đảng viên ĐCSVN đã có gần 40 năm tuổi theo đảng và chủ tịch Hồ Chí Minh ! Trước tôi trú tại Bản Suối Vạch, xã Kim Bon, huyện Phù Yên, tỉnh Sơn La. Nay cả 2 vợ chồng tôi đang tạm sống tại khu nhà hoang của văn phòng chính phủ đã giải toả dân để chờ xây dựng tại vườn hoa Mai Xuân Thưởng ở số 2 phố Thuỵ Khê, quận Ba Đình, thủ đô Hà Nội. Tôi bị bản án số 1890 ngày 20/10/1995 Tòa phúc thẩm tối cao tại Hà Nội do chủ tọa Lê Bá Thân cùng hai thẩm phán Nguyễn Minh Mắn + Nguyễn Chí Hòa và Kiểm soát tối cao Ngô Quang đưa ra gọi là xét xử với một bản án theo toà sơ thẩm do chủ tọa Đoàn Thị Hoài và hai thẩm phán Hoàng Mai và Lù Thị Phong số 32 ngày 28/5/1995 của Tòa án tỉnh Sơn La đưa lên. Bản án sai trái và tội ác này đến nay đã 14 năm. Từ đó tôi liên tục khiếu kiện tố cáo theo đúng pháp luật đã có tới 02 kg văn bản có đóng mộc quốc huy đỏ chói dấu đỏ của các cơ quan nhà nước và đảng CSVN, tôi đã có tới 02 tạ đơn do vợ chồng tôi viết đến số 140, đã tiêu tốn tốn hàng 2 - 3 trăm triệu đồng VN để đi tìm lại công lý, đến nay không hề có gì trước sự vô cảm chai lỳ của bộ máy công quyền ở cả địa phương lẫn trung ương.
Vợ chồng ông Phàng Sao Vàng, nhà sư Thích Đàm Bình và nữ giáo viên thương binh Nguyễn Thị Lan người bị trù dập, tất cả họ là các dân oan VN đang sống vất vưởng ở Hà Nội khiếu kiện đòi công lý cho mình. Ảnh chụp ngày 5/4/2008 tại khu nhà hoang ở vườn hoa Mai Xuân Thưởng cùng anh Lê Thanh Tùng - nhà tranh đấu trẻ tuổi khi ra gặp gỡ để tìm cách giúp đỡ số đồng bào này. Gia đình tôi đã khánh kiệt không còn bạc tiền gì để sinh sống. Chúng tôi đã phải về Hà Nội nơi có Bác Hồ và trung ương đảng sáng suốt lãnh đạo để khiếu kiện mà cũng không xong. Vợ chồng tôi ngày đêm phải đi bới rác, xin ăn, đi nhặt phế liệu để sống cầm cự qua ngày và tin rằng nhất định trung ương đảng sáng suốt anh minh mà xem xét lại cho sự oan khuất bị chà đạp của gia cảnh vợ chồng chúng tôi. Từ trước đến nay hai vợ chồng tôi là người gương mẫu nhất của dân tộc H'mông, có công giúp đỡ “cách mạng” của ĐCSVN và hăng hái đi làm “cách mạng CSVN” như mọi công dân khác. Gia đình chúng tôi đáng được hưởng công lao suốt đời kể từ năm 1947 khi tham gia “cách mạng”cho ĐCSVN đến nay. Thế mà hiện nay vợ chồng tôi đang nhặt từng đoạn rau thải, rác thải, dùng xiểng sắt làm dao để thái. Còn thực phẩm là thịt của lũ chuột nhắt, chuột cống do tôi bẫy được với vi trùng bám đầy tế bào trong thân thể để ăn, để mà sống trực chờ, cảnh màn trời, chiếu đất, chúng tôi đang sống ăn lông, ở lỗ như thời cộng sản nguyên thủy. Đã thế tưởng được yên thân vậy mà hàng ngày chúng tôi vẫn lo sợ bị bắt bớ rất nhiều lần triền miên mỗi khi có đại hội đảng, kỳ quốc hội họp hay các lễ lạt linh đình trong các ngày 3/2, ngày 30/4 và 1/5, 19/5 hay ngày 2/9 hàng năm. Vụ oan sai của tôi là do một số công an và tòa cấp dưới đã vi phạm 9 chương (3, 4, 5, 6, 10, 12, 21, 22,23), 25 điều (9, 21, 22, 23, 24,25,36, 42, 72, 110, 279, 280, 281, 282, 283, 284, 293, 294, 295, 296, 298, 299, 300, 307, 329). Đề nghị 15 người trong đơn số 105 tôi đã gửi phải bị xử lý theo bộ Luật hình sự. Bản án sai trái hoàn toàn đã gán ghép tội cho tôi là ở chỗ là bộ máy công an và tòa kết hợp với nhau để thủ tiêu một con người “cách mạng CSVN” của Chủ tịch Hồ Chí Minh khi tôi được tin tưởng và giao nhiệm vụ từ năm 1960. Cụ thể chúng đã buộc tôi vào tội danh : "bắt cóc trẻ em, nhằm chiếm đoạt tài sản của công dân", nhưng trong bản án đã tự bộc lộ các tội ác ngầm trong óc của một số cán bộ biến chất hóa ở cấp huyện Phù Yên và tỉnh Sơn La ở chỗ là xử rất vô lý chà đạp lên luật pháp nhà nước XHCN VN. Chúng đã dùng biện pháp khảo cung bằng cách chỉ đạo cán bộ tên là Lò Văn Sọi tra tấn tôi, dùng nhục hình để đánh vào ngực, nách, gáy, lưng, vào các huyệt để tra tấn trị tội tôi, bắt tôi nhận tội. Còn cấp huyện do cán bộ tên là Hà Luồn là công an hình sự, dùng 9 móng cùm trong nhà xuyên sắt ra ngoài buồng giam ở ngoài quai cùm để cửa làm cho hai chân đau dức tận xương. Thời gian bị cùm kẹp do các công an tên là Hà Luồn và Bẩy rất dã man làm chân tôi bị thối loét mà nay đã thành vết sẹo vẫn còn trên hai cái vành ở hai cổ chân đến tận bây giờ. Trong bản án họ xét xử tôi tội hối lộ ăn đút lót của kẻ cắp 1 con trâu hiện nay trị giá 15.000.000đ, thế nhưng trong bản án không có ai là trẻ em cả ? Người đưa hối lộ tên là gì ? Tôi đã bắt cóc ai ? Và tống được bao nhiêu tiền ? Họ đã dựng lên phiên toà gọi là của nhân dân để kết án vắng mặt khi tôi đang bị giam cách đó hơn 12 km, mà tòa cũng không mời tôi và gia đình đến dự thì là sao vậy ? Tôi nghĩ sáu điểm trái pháp luật của Tòa án trên không một ai có thể bỏ qua được.
Ảnh chụp cảnh sau khi vợ chồng ông Phàng Sao Vàng, dân oan Nguyễn Thị Lan vừa đi nhặt rác phế liệu trở về. Trước mặt họ là thành quả lao động của một buổi chiều cật lực, đây là phương cách kiếm sống để tiếp tục tồn tại và đòi công lý của đồng bào dân oan hiện nay tại Hà Nội. ( Các loạt ảnh này đều do nhà báo Nguyễn Khắc Toàn chụp tặng ) Trong vụ án oan sai này thì có nhân chứng là trẻ em họ dựng đó là một thanh niên 19 tuổi, hư nghịch, thiếu suy nghĩ. Khi tòa sơ thẩm kết án, thanh niên tên là Ư đó đã bác bỏ 2 lần tòa, vì Ư đã có biên bản nợ 600.000.000đ ngày 6/6/1991 và sự cam đoan của anh em trong nhà, có nợ đã trả xong cho tôi là chính xác 100%. Các thanh niên cũng người dân tộc H,mông tên là Ư và Xu đã thay mặt gia đình Giàng và vợ Giàng xác định là đúng có nợ, đã trả xong và không thắc măc gì cho tôi. Do chú và anh họ dựng chuyện bắt Thảo A Di đi giam, bắt Di dựng chuyện vu khống tôi. Các người tên là Ư, Di, Xu được công an tách riêng từng người để chứng minh rằng tôi hoàn toàn là một con người vô tội. Cho tôi đã bi chính quyền và công an bắt đi tù 5 năm hoàn toàn oan uổng và sai trái nhưng tôi đã thi hành án xong. Tôi nghĩ đó là tội ác hoàn toàn dã man theo ý đồ đen tối của số công an cán bộ địa phương thoái hoá biến chất. Vụ oan khuất mà tôi đã bị tù hơn 5 năm đã được 174 người dân tỉnh Thanh Hóa và Sơn La ký tên đề nghị Chính phải xem xét giải quyết đền bù theo đúng pháp luật đã ban ra cho công dân đỡ thiệt thòi. Năm 2001, òng pó chánh án tối cao Mai Ngọc Trịnh ra công văn số 612 hình sự ngày 18/12/2001 đã trả lời tôi rất dã man, vô căn cứ cho tôi và tôi đã đưa ra 10 chứng cứ để bác bỏ và chúng đã im tiếng từ đó phải chấp nhận đơn lại khiếu nại của tôi gửi. Còn cán bộ Lâm Thị Bích là kiểm soát viên tối cao đã ra công văn số 573 V3 ngày 02/3/2007 mà tôi có bị mắc lừa cấp tỉnh ăn cắp chữ ký của tôi, bị tôi bắt quả tang tại chỗ không thể chối cãi được. Ngày 16/3/2007, tôi có đơn số 117 bác bỏ, nên sau đó một tháng được cảnh sát điều tra là đại tá Nguyễn Huy Đức - Cục phó số ra công văn số 223 C37 (P1) / ĐT ngày 12/4/2007, sau hơn một tháng nghiên cứu, thì cục kiểm soát đã chuyển đơn của tôi đến Tòa án tối cao được Quốc hội - Ban chống tham nhũng TW, Văn phòng Thủ tướng, Ban kiểm tra Đảng, Thanh tra Trung ương, Báo chí cũng đưa tin nhưng Tòa án và Viện tối cao cũ là ông chánh án Nguyễn Văn Hiện và viện trưởng kiểm sát tối cao Hà Mạnh Trí vẫn làm ngơ như câm như điếc, kiểm soát tối cao vẫn nhận đơn cho biên nhận đầy đủ. Nhưng Tòa thấy các đơn đã đủ 2 cân ( KG) thì sợ nhai không hết nên đã tạm ngừng 2 tháng không cho nhận đơn và biên nhận nữa. Đấy là chủ trương tối đen của Chánh án tối cao Nguyễn Văn Hiện đã đi ngược lại lòng tin của dân với đảng CSVN thật là tội lỗi dã man nhất trong lịch sử Việt Nam.
Anh Lê Thanh Tùng chụp ảnh chung cùng bà con dân oan tại khu nhà hoang ngay cạnh vườn hoa Mai Xuân Thưởng + Lý Tự Trọng nơi đồng bào đang tá túc khổ cực qua ngày để chờ đảng CSVN và nhà nước XHCN VN xem xét giải quyết đền bù theo đúng luật pháp hiện hành. (Ảnh do nhà báo Nguyễn Khắc Toàn chụp tặng ) Tóm lại, ai xem qua bản án số 32 ngày 28/5/1995 và bản án số 1890 ngày 20/10/1995 cũng không nêu nên được rằng tôi đã thể hiện một hành vi nhỏ nào đã vi phạm pháp luật của Bộ luật hình sự nước CHXHCN VN. Bản án nêu là tôi vi phạm Điều 152, đó cũng chỉ là cái cớ tra tấn cho tôi chết, thay cho ý đồ của kẻ cắp (bọn công an, cán bộ tòa án tỉnh Sơn La), vì họ hoàn toàn dùng luật rừng để tra trị tôi, một công dân vô tội. Tôi nghĩ thế thì đề ra Quốc hội để làm gì và các chức danh của Tòa án để làm gì ? Đề ra pháp luật để làm gì? Đè ra văn bản bồi thường oan sai cho các công dân theo nghị định 388 để làm gì? Chắc những cái đó để cho oai, hay chỉ để tuyên truyền lừa mị người dân và để ngồi mát ăn bát vàng, nếu cư làm gỉa dối như vậy thì chỉ tổ ngày càng gia tăng cảnh tham nhũng tinh vi, tăng cường thủ tiêu người vô tội như tôi mà thôi. Tôi nghĩ có phải chẳng nhẽ không còn người lãnh đạo của đảng và nước sáng suốt nữa hay sao ? Vậy tôi yêu cầu các cấp chức năng của cấp lãnh đạo, ông chủ tịch Quốc hội Nguyễn Phú Trọng; ông chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết; ông tổng bí thư ĐCSVN Nông Đức Mạnh; ông thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng; ông phó thủ tướng - Nguyễn Sinh Hùng; thường trực Đảng CSVN - Trương Tấn Sang; phó Thủ tướng - Trương Vĩnh Trọng; ông chánh án - Trương Hòa Bình; ông viện trưởng - Trần Quốc Vượng; Ủy ban Tư pháp Quốc hội - Trần Thế Vượng. Các ông sẽ nghĩ sao đi theo cái đẹp thực chất hay là đi theo cái đẹp hình thức? Vì vậy: 1. Yêu cầu tức khắc cho Kiểm sát và Tòa án tối cao cho ra ngay kháng nghị hủy án số 1890 ngày 20/10/1995 để minh oan bồi thường cho hoàn cảnh của tôi đã bị tra tấn, cùm kẹp thối cả chân như thời trung cổ hơn 5 năm theo nghị định 388 của quốc hội về bồi thường oan sai cho người dân với 10 khoản mất mát cho tôi và gia đình. Cứ kéo dài như trường hợp của ông Nguyễn Thanh Phong tỉnh Vĩnh Phúc đã hơn 40 năm vẫn chưa được kháng nghị thì hỏi rằng nước Việt Nam XHCN là nước đế quốc hay là nước dân chủ, đảng CSVN vì dân mà phục vụ dân hay phục vụ ai đây ? 2. Đề nghị đưa 15 người trong đơn tố cáo của tôi đã gưỉ và ông chánh án tối cao Nguyễn Văn Hiện ra xét xử theo Bộ luật hình sự để làm gương cho các cán bộ khác đã dám coi khinh pháp luật đã đề ra và trái lương tâm con người. Cuối cùng kính mong các ông lãnh đạo có chức trách được đảng CSVN giao, “dân bầu chọn sáng suốt”, hãy vì sự trong sáng của chủ tịch Hồ Chí Minh mà sớm ra quyết định minh oan và bồi thường cho tôi và gia đình. Đề nghị Quốc hội khóa XII của nước CHXHCN VN hãy khẩn cấp giải quyết dứt điểm việc này để vợ chồng tôi khỏi sống khổ cực như hiện nay. Người làm đơn đã ký tên Công dân người dân tộc H’mông - Phàng Sao Vàng |