|
Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam Thái Bình, ngày 20 tháng 9 năm 2007 Đơn khiếu nạiV/v: Ông Chủ tịch UBND tỉnh Thái Bình Nguyễn Duy Việt Không tuân thủ Luật khiếu nại, tố cáo (cố tình dây dưa kéo dài, lẩn trốn trách nhiệm), và không tôn trọng sự chỉ đạo của Uỷ viên Trung ương Đảng, Bí thư Tỉnh uỷ. Kính gửi: Tôi tên là: Nguyễn Duy Vân, sinh năm 1956. Làm đơn này khiếu nại hành vi không tuân theo luật khiếu nại tố cáo của ông Nguyễn Duy Việt – Chủ tịch UBND tỉnh Thái Bình. Nội dung như sau: Kính thưa Quý ông ! Tôi công tác trong cơ quan Nhà nước đã 28 năm. Mặc dù không bị kỷ luật sa thải, hoặc đình chỉ công tác nhưng tôi không được làm việc, không được trả lương nhiều giai đoạn, tổng cộng tới 59 tháng (từ 9/1994 – hết 9/2002). Mặc dù không có quyết định hạ bậc lương chuyển việc khác; không bị chậm tăng lương vì lỗi của bản thân nhưng từ một cán bộ kỹ thuật quản lý thiết bị tôi bị trở thành lao động phổ thông, nhân viên bảo vệ, nhân viên bán xăng dầu, nhân viên coi xe phục vụ lớp đào tạo công nhân may công nghiệp của Công ty Xuất nhập khẩu Thái Bình, và bậc lương hiện tại để trả lương cho tôi là: 3,89. Nguyên nhân là do tôi bị 3 đời giám đốc Chủ Doanh nghiệp Nhà nước trù dập trả thù, bao che lẫn nhau vì tôi đã công khai, trực diện điểm mặt vạch tên tố cáo các sai phạm vì tư lợi của họ. Đơn tố cáo các hành vi vùi dập trả thù tôi đều được các Chủ tịch UBND tỉnh Thái Bình là Thủ trưởng cấp trên trực tiếp quản lý (ở các thời điểm tương ứng) cho thụ lý không tuân theo quy định pháp luật khiếu nại tố cáo, họ cho thanh tra, cử tổ công tác liên ngành nghiên cứu xác minh và can thiệp, nhưng cả 4 đời Chủ tịch tỉnh Thái Bình đều không có quyết định thụ lý; không có hồ sơ; không có kết luận; không có quyết định xử lý, không khôi phục quyền lợi cho người tố cáo bằng cách đánh bùn sang ao để lâu C…. trâu hoá bùn. Hậu quả là không răn đe, ngăn chặn được các hành vi trù dập của các giám đốc kế nhiệm đối với tôi nói riêng và với nhiều người ở Thái Bình nói chung. Chủ tịch UBND tỉnh là người có trách nhiệm cao nhất phải duy trì, thực thi Luật kiếu nại, tố cáo ở địa phương thì lại là người vi phạm nghiêm trọng có hệ thống. Hiểu rất rõ nỗi oan ức, thiệt thòi của tôi, chấp nhận kiến nghị của ông Phạm Quý Ngọ – Giám đốc Công an tỉnh Thái Bình (nay là Thiếu tướng Thủ trưởng Cơ quan Cảnh sát điều tra Bộ Công an)- năm 2001 ông Bùi Tiến Dũng, Chủ tịch UBND tỉnh Thái Bình đã chỉ đạo Giám đốc Công ty Xuất nhập khẩu Thái Bình - Ông Phạm Văn Ca, bồi thường cho tôi 40 tháng lương thời kỳ mất việc ở nhà máy xay Thái Bình. Ông Ca chẳng những không thực hiện còn vu cáo tôi “đào nhiệm” và không cho tôi làm việc, không được hưởng lương thêm 19 tháng nữa. Năm 2004 ông Dũng lại chỉ đạo văn phòng nội chính UBND tỉnh cùng Thanh tra tỉnh và Giám đốc Sở Công nghiệp phối kết hợp xác minh, kết luận, báo cáo về UBND tỉnh để quyết định bồi thường cho tôi. Tháng 4/2005, thay ông Dũng làm Chủ tịch tỉnh Thái Bình, ông Nguyễn Duy Việt lại chỉ đạo Giám đốc Sở Công nghiệp ra quyết định giải quyết khiếu nại của tôi. Quyết định số 48 ngày 12/7/2005 của Giám đốc Sở Công nghiệp vừa trái thẩm quyền, vừa thiếu khách quan nên tôi không chấp nhận, (mặc dù có nội dung buộc Công ty XNK Thái Bình phải trả cho tôi 16 tháng lương thời kỳ từ 9/1994 – 12/1995). Ông Việt lại ký công văn số 1251/UBND-TCD ngày 4/8/2005 yêu cầu Chánh Thanh tra tỉnh cùng các Ngành liên quan xem xét lại, báo cáo về UBND tỉnh trước ngày 10/9/2005. - Mãi hơn 1 năm sau, Ngày 5/10/2006, ông Việt mới tổ chức và chủ trì họp với đại diện các Ngành: Thanh tra, Lao động – TBXH, Công đoàn, Sở Công nghiệp, Công an, Toà án, Viên kiểm sát, Sở tư pháp, Phòng nội chính Tỉnh uỷ, Phòng nội chính UBND tỉnh và Công ty XNK Thái Bình (sau đây gọi tắt là các ban ngành của tỉnh) để nghe Thanh tra tỉnh báo cáo về việc khiếu nại của tôi. Để tiếp tục kéo dài và lẩn trốn trách nhiệm, ông Việt yêu cầu đại diện Toà án nhân dân tỉnh sau khi nghiên cứu hồ sơ, tham mưu cho ông ấy về pháp lý để giải quyết việc khiếu nại của tôi. - Ngày 4/01/2007, ông Việt lại tổ chức họp cùng các ban ngành nghe đại diện Toà án phân tích cơ sở chứng lý, bày tỏ chính kiến tham mưu cho Chủ tịch tỉnh. Các ban ngành đều đồng tình, ông Việt nhất trí với đề xuất đường lối giải quyết của đại diện Toà án tỉnh: Bồi thường cho tôi 40 tháng lương thời kỳ mất việc ở Nhà máy Xay Thái Bình. Tiền bồi thường được trích từ quỹ của tỉnh. Giao cho Thanh tra tỉnh tính toán cụ thể trình UBND tỉnh quyết định xong trước Tết nguyên đán Đinh Hợi. Cùng dự họp còn có ông Hoàng Đình Thạch – Phó Chủ tịch UBND tỉnh, cũng hoàn toàn nhất trí. Tại trụ sở tiếp công dân của tỉnh vào cuối tháng 1/2007, ông Việt vui vẻ thông báo cho tôi nội dung: ông ấy đã đồng ý phê chuẩn bồi thường cho tôi 40 tháng lương, động viên tôi cố gắng chờ sẽ xong trước Tết Nguyên Đán. Không hiểu sao, ngày 12/01/2007, Chánh Văn phòng UBND tỉnh là ông Trần Thọ Hùng lại ký công văn số 01/TB – UBND “Thông báo kết luận của đồng chí Nguyễn Duy Việt – Chủ tịch UBND tỉnh tại cuộc họp trong khối nội chính và các ngành có liên quan” lại là: “Giao Thanh tra tỉnh mời Toà án nhân dân tham gia tư vấn việc giải quyết đối với khiếu nại của ông Nguyễn Duy Vân. Giao Thanh tra tỉnh phối hợp Văn phòng UBND tỉnh xin ý kiến thống nhất của Thanh tra Chính phủ và dự thảo quyết định giải quýêt cuối cùng trình UBND tỉnh quyết định”. Lam dụng thông báo kể trên, Thanh tra tỉnh dây dưa kéo dài, còn Chủ tịch Việt im lặng làm ngơ, nên ngày 11/4/2007 tại cuộc họp Ban thường vụ Tỉnh uỷ Thái Bình có lãnh đạo cấp trưởng các ban ngành tham dự, ông Bùi Tiến Dũng – Uỷ viên Trung ương Đảng, Bí thư Tỉnh uỷ, Chủ tịch HĐND tỉnh đã kết luận: Yêu cầu Chủ tịch UBND tỉnh ra quyết định giải quyết khiếu nại của tôi (Nguyễn Duy Vân) xong trước ngày 20/5/2007. - Đầu tháng 5/2007 Thanh tra tỉnh lại mời đại diện các ban ngành đến họp xin ý kiến thống nhất: Chỉ bồi thường cho ông Vân 30 tháng lương thôi. - Ngày 5/7/2007, Thanh tra tỉnh lại tiếp tục mời đại diện các ban ngành đến họp xin ý kiến thống nhất: Chỉ bồi thường cho ông Vân 40 tháng lương, trong đó 30 tháng hưởng 100%, còn lại 10 tháng hưởng 70%. - Ngày 1/8/2007, ông Việt Chủ tịch tỉnh lại triệu tập đại diện các ban ngành họp và đồng ý như sự thống nhất của cuộc họp ngày 5/7/2007. Nhưng vì Thanh tra tỉnh cho rằng: Thẩm quyền giải quyết việc khiếu nại của Nguyễn Duy Vân thuộc về Toà án nhân dân, nên ông Việt sợ trách nhiệm lại yêu cầu đại diện Toà án nghiên cứu tham mưu cho ông ấy về thẩm quyền giải quyết cho đúng pháp luật (?!). Đại diện Sở Tư pháp Thái Bình là bà Lan – Tỉnh uỷ viên, Phó Giám đốc Sở đã có văn bản trả lời ông Việt khẳng định thẩm quyền giải quyết khiếu nại của ông Vân thuộc về Chủ tịch tỉnh chứ không thuộc Toà án. Biết rõ không thể đùn đẩy sang Toà án được, ông Việt lại dây dưa kéo dài bằng cách im lặng. Trước tình hình đó tôi đăng ký xin gặp trực tiếp ông Việt từ 5 – 10 phút đồng hồ nhưng không được chấp nhận. Thanh tra tỉnh là cơ quan giúp việc cho UBND tỉnh Thái Bình trong việc giải quyết khiếu nại tố cáo nhưng trong quá trình tham mưu giải quyết việc khiếu nại của tôi đã lạm dụng trách nhiệm được giao để vi phạm luật khiếu nại tố cáo. (Trước đây là ông Hứa, ông Vinh; nay là ông Nam và ông Song đều là Chánh, Phó Thanh tra tỉnh). Cụ thể là: Họ mời tôi tới làm việc rất nhiều lần nhưng không lập biên bản thu nhận tài liệu chứng cứ do tôi xuất trình. Ông Nam nhận 4 tập tài liệu rất dầy của tôi, trực tiếp nghiên cứu hơn tháng trời rồi trả lại với lời cảm thông, chia sẻ và động viên tôi…. chứ không đưa vào hồ sơ. Tôi yêu cầu được xem hồ sơ, được biết các tài liệu, chứng cứ mà thanh tra tỉnh thu thập, được biết các lập luận của Thanh tra báo cáo UBND tỉnh, nhưng đều không được chấp nhận. Ông Nam phê vào đơn của tôi, chỉ đạo ông Song giải quyết các yêu cầu rất đúng pháp luật của tôi nhưng ông Song không chấp hành, cũng không ra văn bản giải thích trả lời tôi. Thấy vậy ông Nam làm ngơ luôn. Tôi đề nghị đối thoại công khai giữa người khiếu nại là tôi với người bị khiếu nại là Chủ tịch UBND tỉnh Thái Bình có đại diện các ban ngành, báo chí cùng tham dự , nhưng ông Việt im lặng làm thinh. Trong khi đó ông Chấn, Cán bộ Thanh tra tỉnh nghiên cứu hồ sơ thì khuyên tôi nên viết đề xuất mức bồi thường là tích của 3 số: 59 tháng x hệ số lương tột cùng của chuyên viên thường là 4,98 x mức lương tối thiểu là 450.000đ = 132.000.000đ. Còn ông Khoái cũng là Cán bộ Thanh tra tỉnh nghiên cứu lại hồ sơ thì nói với tôi rằng: “chân lý thuộc về anh, tôi rất muốn ủng hộ anh, nhưng rồi ông Song sẽ thay ông Nam làm Chánh Thanh tra nên buộc tôi phải tuân theo sự chỉ đạo của ông ấy”. (?!) Hơn 3 năm qua tôi đã phải vài chục lượt làm việc với các cán bộ lãnh đạo và chuyên viên của Thanh tra tỉnh, Sở Công nghiệp, với lãnh đạo tỉnh từ ông Dũng Bí thư, ông Việt Chủ tịch đến các Phó Chủ tịch như: Ông Khoa, ông Thạch, bà Lãm, ông Thiều rồi với các Đại biểu Quốc hội: Ông Ngọ, bà Hoà, ông Trưởng đoàn Lê Quốc Dung; với lãnh đạo các ban ngành của tỉnh; với các cơ quan công luận đã đăng bài khẳng định sự thật tôi là người dám đấu tranh chống tiêu cực, tham nhũng nên bị trù dập và họ gửi công văn kiến nghị với lãnh đạo tỉnh Thái Bình giúp tôi như Báo Tiền Phong, Báo Đại Đoàn Kết, Báo Pháp Luật Việt Nam, Báo Nhân Đạo và Đời Sống…. Các bài báo đó tôi đều chuyển tận tay ông Chủ tịch Việt. Với hàng chục lần gửi đơn thư bảo đảm phát nhanh cho Chủ tịch Việt nhưng kết quả đến nay ông Việt vẫn chưa có văn bản nào nêu rõ chính kiến của mình. - Tháng 8/2005 chẳng thể đừng được nữa, buộc tôi phải gửi đơn khiếu nại tới Thủ tướng Chính phủ, được Thanh tra Chính phủ và Bộ Lao động – TBXH hướng dẫn thẩm quyền giải quyết thuộc Chủ tịch UBND tỉnh Thái Bình. Nay tôi xin phép ông Chủ tịch Việt, vì đã quá thời hạn luật định tới vài chục lần, nếu ông ấy vẫn im lặng, dây dưa kéo dài, lảng tránh trách nhiệm không chịu ra quyết định giải quyết đơn khiếu nại của tôi thì tôi sẽ gửi tới Thủ tướng Chính phủ lần 2. Ông ấy im lặng là đồng nghĩa với sự đồng ý đùn đẩy việc giải quyết khiếu nại của tôi lên cho Thủ tướng Chính phủ. Kính thưa Quý ông ! Mục đích khiếu nại của tôi chỉ là đòi bồi thường, khôi phục quyền lợi hợp pháp như lương, bậc lương và công việc hợp lý của một cán bộ khoa học kỹ thuật được đào tạo chính quy, không có tội lỗi gì ngoài ý chí dám đấu tranh chống tiêu cực, tham nhũng. Và sự việc đã quá rõ ràng: Các giám đốc chủ doanh nghiệp Nhà nước trù dập tôi đã biết lỗi, đã chuộc lỗi bằng cách mua Bảo hiểm xã hội cho tôi cả 20% lương, cả 59 tháng mà tôi không được làm việc. Nghĩa là họ đã trả tôi 5% lương của 59 tháng đó. (Bởi theo Luật lao động người lao động phải góp 5% lương của mình để mua BHXH, còn người sử dụng lao động phải chi 15% lương cho người lao động). Cho nên nay tôi chỉ đòi 95% lương còn lại của cả 59 tháng bị mất việc, mất lương trái pháp luật. Ngoài ra còn bằng các quyết định bố trí việc và tăng lương cho tôi từ tháng 10/2002, ông Phạm Văn Ca đã thừa nhận sai lầm của mình trong việc đối xử và sử dụng tôi là chưa đúng. Các ông Giám đốc Công ty XNK tỉnh Thái Bình (ông Phạm Văn Ca rồi ông Vũ Ngọc Khiếu) đã nhiều lần thể hiện chính kiến trong cuộc họp: Sẵn sàng chấp hành quyết định của UBND tỉnh, chi trả bồi thường cho tôi. - Ngày 2/8/2005 ông Nam – Phó Văn phòng UBND tỉnh Thái Bình (nay là Chánh thanh tra tỉnh) đã báo cáo ông Dũng Bí thư Tỉnh uỷ: “Nhà nước sai rồi anh ạ”. Ông Dũng chỉ đạo ngay: “sai thì sửa, không có gì phải ngại, làm nhanh lên để anh Vân có tiền mua cổ phần” ông Việt Chủ tịch thì rằng: “Tôi không có thành kiến tư thù gì với Vân, và tỉnh Thái Bình chẳng nghèo thêm vì mấy chục tháng lương của Vân, nhưng phải đúng”. Nhưng rồi cũng lại chính ông Việt nói với tôi: “Việc của ông mà ông cứ không chấp nhận thì không thể giải quyết được” (???). Các ngành hữu quan đều đã thống nhất kiến nghị Chủ tịch tỉnh như đề xuất của Thanh tra tỉnh. Chủ tịch Việt cũng đồng tình nhưng không chịu ký quyết định giải quyết khiếu nại lần đầu đơn khiếu nại của tôi là cố tình trốn tránh trách nhiệm. Vì sao?. Có điều đáng nói nữa là: Cung cách làm việc của lãnh đạo tỉnh, cùng các ban ngành liên quan ở Thái Bình rất thiếu khách quan, không tôn trọng sự thật. Chính vì vậy nên số người, số vụ khiếu kiện của nhân dân Thái Bình ngày càng tăng. Theo Luật lao động quy định thì tôi là người lao động chỉ phải chịu thiệt thòi khi có quyết định kỷ luật đúng pháp luật của Hội đồng kỷ luật nơi mình làm việc. Còn đã không có thì không phải chịu thiệt. Không ai có quyền kéo lùi thời gian để thay Hội đồng kỷ luật đó cúp lương hoặc giảm lương của người lao động như tư duy áp đặt của Thanh tra tỉnh và đại diện các ngành ở Thái Bình trong trường hợp giải quyết khiếu nại của tôi. Lãnh đạo thanh tra tỉnh vì biết sai, biết rõ sự thiếu khách quan, sự áp đặt đó nên họ không dám để kết luận của mình lọt vào tay tôi lần thứ 2. Họ phát cho đại diện các ngành đến họp đọc xong rồi vội vàng thu lại. Họ muốn để cho Chủ tịch Việt ký quyết định không chuẩn xác thành chuyện đã rồi cùng sai như họ. Việc làm của họ phải chăng là ý chí của Chủ tịch Việt nên ông ấy mới dung túng, bao che để dây dưa kéo dài mãi như vậy ?. Quốc hội xây dựng Luật lao động, Luật khiếu nại tố cáo rồi giao cho Thủ tướng Chính phủ tổ chức thực thi, tuyên truyền và giám sát thi hành. Nên trước tình trạng cố tình vi phạm pháp luật một cách có hệ thống kéo dài của người đứng đầu chính quyền có trách nhiệm cao nhất thực thi và duy trì trật tự pháp luật ở Thái Bình, gây hậu quả quá nặng nề cho một cán bộ khoa học kỹ thuật của Nhà nước như tôi, bởi vậy nay tôi khẩn thiết thỉnh cầu xin Thủ tướng chỉ đạo cho xem xét, ra quyết định giải quyết khiếu nại để bồi thường, khôi phục quyền lợi cho tôi; đồng thời xem xét trách nhiệm giải quyết khiếu nại, tố cáo của ông Nguyễn Duy Việt Chủ tịch UBND tỉnh ở Thái Bình.Qua đó hy vọng Thủ tướng sẽ có giải pháp chấm dứt tình trạng trên để người dân đỡ khổ. Trước hết cần chấn chỉnh việc tổ chức tiếp công dân hình thức, chiếu lệ chứ không phải để giải quyết nỗi oan ức của dân và thực hiện đúng quy định của Chính phủ là: Chủ tịch UBND tỉnh mỗi tháng ít nhất 1 ngày phải tiếp dân chứ không thể cứ đùn đẩy cho các Phó Chủ tịch lần lượt thay nhau nghe đi nghe lại việc khiếu tố của một công dân. Các vụ việc kéo dài cần giải quyết đúng đắn để dứt điểm, tránh tình trạng “dân cực tắc phản” như đã xảy ra ở Thái Bình. Ở Thái Bình khiếu nại kéo dài hơn chục năm chưa được giải quyết đúng đắn để dứt điểm như trường hợp của tôi không phải là cá biệt. Ông Bùi Tiến Dũng Uỷ viên Trung ương Đảng, Bí thư Tỉnh uỷ Thái Bình, ông Thiếu tướng Công an Phạm Quý Ngọ – Phó Tổng cục trưởng Tổng cục Cảnh sát Bộ Công an, nguyên là Đại biểu Quốc hội Thái Bình khoá XI, các Báo Pháp Luật Việt Nam, Đại Đoàn kết, Tiền Phong, Nhân đạo và Đời sống có thể giúp Thủ tướng hiểu ngay sự thật về trường hợp khiếu nại của tôi. Việc tôi phải gửi đơn này tới Thủ tướng và Phó Thủ tướng Chính phủ là sự vạn bất đắc dĩ chẳng thể đừng, kính mong các Quý ông cảm thông với nỗi bức xúc kéo dài 13 năm của người lao động bị mất việc, bị treo niêu, bị ức hiếp như tôi. Kính xin các Quý ông báo tin hồi âm, để tôi không phải gửi lại nhờ qua các cơ quan truyền thông đại chúng. Kính đơn ! |