Đòi bồi thường v/v công an quận Tây Hồ
đã gây ra cho tôi và gia đình

Lê Văn Quang

CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập – Tự do – Hạnh phúc

=======

Hà Nội, ngày 27 tháng 11 năm 2007

Kính gửi: Ông Nguyễn Mạnh Cường, Chủ tịch UBND quận Tây Hồ

Tôi là Lê Văn Quang, sinh năm 1960 ở tổ 11 cụm 2 phường Xuân La, quận Tây Hồ xin được bồi thường thiệt hại về vật chất và tinh thần do việc công an phường Xuân La, công an quận Tây Hồ và quyết định số 828/QĐ-UB ngày 21/6/2004 của UBND quận Tây Hồ đã gây ra cho tôi và gia đình tôi. Nội dung sự việc như sau:

Sau một thời gian cộng tác dưới sự điều khiển của công an phường Xuân La(từ năm 1996 thì có công an phường) trực tiếp điều hành tôi là anh Thâu công an hình sự và anh Lê Anh Tuấn, trưởng công an Phường, họ chi tiền cho tôi để vào các điểm bán ma túy mua, để dễ làm cho các đối tượng bán ma túy tin tôi anh Thâu và anh Tuấn bảo tôi cũng phải hút hít, vì thế mà tôi đã bị nghiện.

Tôi đã làm việc mua ma túy như vậy cho công an phường Xuân La ập vào bắt để lập thành tích, không chỉ có bắt ở các điểm bán ma túy ở trong phường Xuân La mà cả ở các nơi khác như bãi rác Cầu Diễn, hay Xuân Đỉnh (Từ Liêm). Anh Thâu đã mua tặng cho con gái tôi một chiếc xe đạp mi-ni và một bộ quần áo, đồng thời bắt đưa tôi vào trại cai nghiện số 6 Hà Nội. Ở nhà anh Thâu đã “tằng tịu” quan hệ tình dục với vợ tôi, anh giai tôi ở nhà biết được việc này đã chửi anh Thâu và cho tôi biết.

Tôi bị những người bán hê rô in biết tôi làm cò mồi cho công an nên mới bị bắt đã rất thù ghét tôi, đặc biệt là vụ bắt anh Đôn ở Xuân Đỉnh khi ra tòa quan tòa đã nói anh Đôn bị bắt là do tôi tên là Lê Văn Quang báo. Anh Đôn đã đe rằng khi nào ra tù sẽ giết tôi (anh Đôn bị xử 12 năm tù). Tôi cai nghiện thời hạn 6 tháng ra trại được cấp giấy chứng nhận số 205/CNTT ngày 29/5/2000. Thế là sau khi ra trại về nhà thấy vợ đã bị anh Thâu chiếm đoạt, vườn rau ao cá nguồn sống chính của tôi bị phá sạch!

Anh Thâu được chuyển lên Công an quận Tây Hồ làm việc nhưng vẫn quan hệ với vợ tôi, tiếp đến anh Lê Anh Tuấn cũng chuyển lên công an quận, anh Nguyễn Văn Dũng về làm phó công an phường Xuân La phụ trách hình sự tiếp tục khống chế, quan hệ với vợ tôi, lúc này vợ tôi cầm số tiền 300.000.000 đồng (ba trăm triệu đồng) là tiền bán đất của anh vợ tôi là Vũ Văn Tọa cho vợ chồng tôi, anh Tọa nói với tôi: Tao cho mày một nửa (150 triệu đồng) vợ mày đang cầm cả đấy, mày phải đòi cho bằng được, không đòi được thì không xứng đáng làm em rể tao và đừng có vác mặt đến nhà tao” Tôi đã đòi vợ tôi số tiền trên, vợ tôi lúc này đã sống ly thân với tôi cậy có “quan hệ” với các “ông công an” nên đe dọa tôi là:”Tao không cho mày đồng nào cả, động vào tao, tao cho mày đi tù”. Tôi bực quá có tát cô ấy một cái, thế là cô ta làm đơn cáo buộc tôi là tái nghiện để cùng với anh Dũng bắt tôi đi trại để ở nhà tự do đi lại với nhau.

Ngày 21/6/2004 tôi bị bắt theo quyết định số 828/QĐ-UB ngày 15/6/2004. Tôi hoàn toàn không hay biết là tôi bị bắt đi cai nghiện vì tôi đã không còn nghiện nữa. Anh Dũng cho anh Điều công an hình sự và anh Đại cảnh sát khu vực đến bảo tôi lên công an Phường giải quyết việc tiền bạc kể trên liên quan với vợ tôi, cô ấy đang làm ầm ỹ ở công an Phường. Tôi đến trụ sở công an phường anh Dũng quát tháo hăm dọa và còng tay tôi lại đưa lên xe ô tô đem đi tập trung.

Khi ở trong trại tôi luôn luôn kêu oan, đã gửi 9 lá đơn kêu oan, xét nghiệm nước tiểu của tôi luôn luôn phản ứng âm tính. Tôi được trả lời bằng công văn số 17/LĐ(HĐTV) ngày 9/3/2005 do ông Đào Duy Trung, trưởng phòng Lao động thương binh và xã hội ký và văn bản số 28/CA-TH (cảnh sát điều tra tội phạm ma túy) ngày 19/9/2005 ông Nguyễn Bá Hùng ký với nội dung là cả một sự vô trách nhiệm, viện ra những căn cứ không trung thực, chỉ dựa vào đơn cáo buộc là tôi tái nghiện của vợ tôi là Vũ Thị Minh mà thôi, đây cũng là bài để họ được tự do sử dụng vợ tôi. Họ thừa biết rằng những ngày sống trong trại cai nghiện là cả một chuỗi ngày bị đầy ải, bị tra tấn đánh đập nhục mạ, mạng sống không bằng con chó. Đám cán bộ coi trại thành lập ra các “tư lệnh” và “bộ đội” để hành hạ, với các hình thức khóa treo tay lên tường kéo dài hàng giờ đến hàng chục giờ đồng hồ trong buồng tối kín đến muỗi cũng phải chết. Học viên ai có tiền đút lót thì được dễ chịu hơn. Ở đây kẻ nào xấu số gặp cán bộ “làm việc” là chỉ có đường đi “hoàn vũ” mà thôi. Họ muốn tôi chết rũ xương trong cái trại không phải là tù nhưng tội ác bằng bố trên tất cả của các loại tù trên thế gian này. Chính vì cuộc sống trong trại là như vậy nên tôi không ngừng kêu oan, may mắn tôi được ông Nguyễn Vi Hùng chi cục trưởng chi cục phòng chống tệ nạn Hà Nội thấu hiểu nỗi oan trái của tôi quyết định cho tôi về trước thời hạn 7 tháng (một đợt tái cai nghiện là 24 tháng). Tôi ra về không có một thứ giấy tờ chúng thực gì cả?

Trên đây là những nỗi oan khiên mà tôi đã phải nếm trải đều do các ông cán bộ công an phường Xuân La, công an quận Tây Hồ đến chính quyền Quận là Hội đồng tư vấn đã gây ra cho tôi, cướp đoạt vợ tôi để quan hệ tình dục, phá hoại hạnh phúc gia đình tôi, đưa vợ tôi trở thành đĩ điếm cho bọn công an, tôi bị nghiện ngập, khi đã không còn nghiện nữa vẫn vu oan cho tôi, không được ai xem xét, vườn rau ao cá, nguồn sống của tôi bị phá hoại đến 2 lần thiệt hại là không nhỏ có tới hàng trăm triệu đồng, sức khỏe của tôi trong thời gian bị đầy ải sa sút nghiêm trọng.

Vì vậy tôi làm đơn này, kiến nghị đến ông chủ tịch với trách nhiệm của mình phải bồi thường những thiệt hại kể trên cho tôi để phần nào bù đắp những mất mát không gì lấy lại được đối với tôi, đồng thời có biện pháp bảo đảm an toàn tính mạng cho tôi, tôi bị các đối tuợng bán hê rô in bị bắt đe dọa giết chết tôi./.

Xin trân trọng cám ơn

Kính đơn
Lê Văn Quang

Đồng kính gửi:
- Ô. Bộ trưởng BCA (thay đơn tố cáo)
- Ô. Giám đốc CA HN (thay đơn tố cáo)