THƯ CÔNG DÂN TỪ HẢI PHÒNG - VIỆT NAM

Lê Thị Hương

Kính gửi:  Đồng bào Việt Nam trong cả nước và ở hải ngoại.

Tôi Lê Thị Hương, sinh năm: 1940, Hiện trú tại : Số 86 lô 106 Trần Văn Lan - D1, Cát Bi, quận Hai An - Thành phố Hải Phòng.

Kính thưa quý vị ! Tôi là công dân nước CHXHCN Việt Nam. Thượng đế đã ban cho tôi quyền làm người, lúc tuổi trẻ mạnh khoẻ trọn vẹn Nhà nước Việt Nam trưng dụng tôi là công nhân thuộc ngành nghề hoá chất độc hại ròng rã 32 năm. Tôi không mắc sai lầm với cơ quan Nhà nước và bà con phố xóm  suốt từ giai đoạn năm 1975 đến nay năm 2008.

Năm 1975, khi ngừng chiến tranh UBND thành phố Hải Phòng ra quân cướp đoạt của tôi 120 m2 diện tích nhà ở kiên cố mặt đường, có diện tích 1080m2 đất mặt đường và nhiều tài sản khác….

Năm 1976, quan tham CSVN tráo công cướp đoạt tiền lương công nhân hoá chất độc hại của tôi đến nay là năm 2007 Nhà nước cũng không trả cho tôi.

Đầu năm 1997, quan tham tư thông cướp đoạt nhà mặt tiền của tôi đang ở, chúng nó bao vây kinh tế trấn trước lột sau, dồn ép tôi vào con đường không có lối thoát, dẫy chết trong bàn tay tội ác của bè lũ tham quan vô lại. Ba vụ cướp đoạt gia tài (trong thời gian 1975 - 2007) tôi đã trình : Ba triệu bốn trăm hai mươi lăm lần đưa thư từ địa phương cho tới các cấp trung ương CSVN, họ trả lời tôi một ôm to giấy tờ, văn bản, dấu ấn đỏ loét mà không được thực hiện.

Tôi mất ba cái Tết nguyên đán cổ truyền dân tộc trong thời chiến trước đây.  Trong chiến tranh cơ quan tôi điều tôi vào làm việc tại cảng Sông Gianh - thuộc tỉnh Quảng Bình để liều chết để  “ bảo vệ Tổ quốc, bảo vệ chế độ XHCN, bảo vệ đảng CSVN ”. Vậy tôi có đóng góp như vậy thử hỏi tại sao bây giờ tôi lại mất quyền công dân ?

Năm 1975, ngừng chiến tranh Nam Bắc thì xảy ra ba vụ cướp tài sản kể trên mà bè lũ tham quan hành hạ tôi mất 33 cái Tết cổ truyền dân tộc, chỉ bởi lý do tôi nằm đường kêu oan đòi tài sản, cộng với 36 năm quan tham cướp mất Tết cổ truyền dân tộc, mất quyền làm người trên đất cộng trên 65 năm tôi sống  và tồn tại  trên cõi  đời  này (65 năm đặng).

Các Hiến pháp Nhà nước Việt Nam từ năm 1946, 1959, 1980 và 1992 đến pháp luật, các nghị định, công điện, Nhà nước pháp quyền, luật dân sự, nghị định 47; 1435 CP ngày 23/10/2003. Nghị định 55 ngày 25/4/2005, nghị định số 53 ND/CP ngày 14/4/2005, nghị quyết Quốc hội số 23 năm 2003 của Quốc hội Nhà nước Việt Nam .v.v…

Báo Tuổi trẻ đưa tin ngày 13/1/2004 ông tổng bí thư của ĐCSVN Nông Đức Mạnh nói trên diễn đàn là : “ Kiên quyết xử lý những ng­ười sai phạm và những ng­ười bao che bất kể họ là ai "...!!!

Có thể hết tháng 6/2007, cũng không một cơ quan nào từ địa ph­ương cho tới các cấp trung ­ương thực hiện. Tôi cảm nhận đây là một đ­ường dây nhất quán, họ dùng chiêu bài bịp bợm dối trá "lừa mị nhân dân". Họ đư­a nhân dân vào cạm bẫy, nh­ư bẫy một con chuột để phi tang mọi tài sản đã cướp đ­ược của dân chúng.

Kính thư­a quý vị !

Tôi Lê Thị H­ương cha mẹ sinh ra không phải là nạn nhân, vậy mà họ biến tôi thành một nạn nhân từ lúc tôi còn trẻ tuổi, mãi cho đến nay đã là một bà cụ già. Chúng đó đày ải tôi qua 65 năm đến 2008 vẫn ch­ưa kết thúc.

Kính th­ưa quý vị là những ng­ời có l­ương tri, có tình thư­ơng nhân loại, xin soi xét xem mọi việc các nhà cầm quyền CS Việt Nam độc tài đã và đang làm ra sao.

Tội tham sân si của bè lũ tham quan phản dân, xâm hại quốc gia đã được cộng đồng thế giới lên án gay gắt nhiều lần để bảo vệ quyền con ng­ời cho nhân dân tôi, điều mà dân tôi tôn trọng ý tốt của họ biết nh­ường nào. Dân tôi bất lực, nay phải nhờ tiếp cộng đồng các dân tộc trên trái đất, các quý vị lãnh đạo, các giới trí thức công nông liên minh và mọi ng­ười dân lương thiện và giàu lòng nhân ái. Quý vị hãy vì nỗi đau oan ức của ngư­ời dân vô tội đã và đang bị đàn áp, c­ưỡng bức, hành hạ, nhờ quý vị hết lòng giúp đỡ dân oan Việt Nam chúng tôi.

Tôi kính xin quý vị đừng ngờ vực dân tôi tội nghiệp lắm.

Cây bút và lòng cảm nghĩ của những ng­ười thông sáng, là ngọn đuốc soi trong bóng tối giúp dân tôi không vấp ngã. Xin quý vị hãy nâng dân tôi đứng dậy biết là sự sống còn chỉ là trong gang tấc như­ng cũng là một con ng­ười đều là xác thịt.

Th­ưa quý vị ! Tôi là một công dân vô tội, đã nhiều lần trực tiếp phê phán kịch liệt những hành động đã có và đang tăng c­ường ngày càng nhiều. Vậy nên, nay tôi có mấy vần Thơ cây nhà là vườn như sau để mọi người cùng suy ngẫm :

Kẻ giàu kẻ c­ướp lại khinh dân

Thấy dân đói khát (kết tội liều) ?

Chẳng ai sờ gáy ông quan ấy

Mắc bệnh quan liêu đã quá nhiều

Túi tr­ước, túi sau che với đậy

Rõ ràng vây cánh lộ là đây

Quen ăn vơ vét cả giẻ rách

Dân lành vô tội chết mặc bay.

Công lý với dân xa vời vợi

Để chuột nó công từ thủa nào

Các nhà nghiên cứu ngồi đâu cả.

Cơm dân thơm ngát cứ mong hoài

Của cải dân là của mồ hôi

Phải đâu hóng mát mà có đ­ược ?

Xin đừng tự phụ tiếng để đời

Phải trả của dân cho sòng phẳng

Hay gì ích kỷ toả mùi hôi

Thư­ợng đế ban cho cũng con ngư­ời

Những ai vô sự hơn dân đói

Của chìm của nổi đặng vinh nhàn

Những ai vấp ngã một đôi lần

Rồi ra mới biết ổ rắn độc

Mà trời cao ch­ưa phóng hoả thiêu

Cho dân tôi n­ương tựa thân hèn

Lũ tham quan bất nhân, bất nghĩa

C­ướp của dân ngần ấy năm trời

Huỷ diệt dân thu bao lợi nhuận

Biệt thự sen hầu ch­ưa đủ sao

C­ướp hết tuổi trẻ đến tuổi già

Đạo đức giả xa x­a cấm kỹ

Thời nay nuôi chúng nó béo mầm

Ai hay nhớ kỹ lời tôi nói

Hãy nhìn tận mắt những mảnh đời

Kẻ khóc ng­ời mếu đòi tài sản

Ông già lẩm cẩm rơi cả quần

Mấy bà trung tuổi đứt cúc áo

Th­ường ngồi quấn túm nghĩ thư­ơng thân

Kể đến bao giờ cho hết chuyện

Lão tôi gắng g­ượng một đôi lời

Gửi chung tất cả những nỗi đau

Dân tôi cần là đòi tài sản

Không nghe lời dối trá quan tham

X­ưa nay vốn trọng điều ngay thẳng

Và những ai có tấm lòng vàng

Không phân cách những miền đất lạ

Ta là dân chỉ có một cha

Khi ta còn là ngư­ời trên đất

Khi ta đi ắt đ­ược đổi thay…

Mọi ng­ười đây đó ta đồng hội

Xin hãy giúp nhau b­ước đ­ường cùng

Quan tham c­ướp sạch cả cơ đồ

Động trời chuyển đất sao ch­ưa thấu

Tôi gửi thơ­ này đợi dịp may

Kẻ khốn khó đôi lời tâm sự

Có điều chi lầm lỡ xin tha

Nguyện sự an lành cho tất cả.

Kính thư­a quý vị!

        Tôi là ng­ười dân khao khát đi tìm công lý từ năm 1975 - 2008, mọi người xung quanh tôi  họ nhận xét rằng: Thời hiện tại Việt Nam công lý bị trà đạp, do tham quan và vì quan ? Mọi ngư­ời đã có sẵn một túi tham khổng lồ, mà ng­ười dân l­ương thiện bất lực, kiệt sức, hoặc bị chúng nó thủ tiêu mà họ  cố ý che đậy, dối trá cho đó là hợp pháp đảo ngư­ợc công lý, c­ướp mất quyền sống con ng­ười, bè lũ quan tham đã và đang thực hiện một chế độc tài đảng trị lên đến điểm cao.

. Bởi vậy phe phái lũ tham quan ăn cướp của dân tôi thì chúng nó được bao bọc trong nhung lụa, chúng được nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật. Những người dân vô tội, tranh nhau nằm đường, chia nhau từng củ khoai, nhường nhau từng hớp nước.  Vậy mà còn bị công an CSVN bắt bớ, giam cầm. Những điều họ đã làm lộ rõ sự thật, không thể chối cãi. Trên 35 năm, nguyên tôi Lê Thị Hương bị 3 vụ quan tham cướp đoạt toàn bộ nhà cửa, tài sản (từ năm 1975 - đến năm 2007) chưa trả cho tôi một vụ nào, phải chăng đây là chợ đen và bị băng nhóm xã hội đen mafia thống trị, nên Dân tôi đành bất lực.

Kính thưa quý vị có lương tri trên cả trái đất hãy nghe dân tôi nói và nhìn những dòng nước mắt những người dân bị xâm hại tuôn rơi như thế nào. Người thật việc thật, mà họ đã và đang làm ?

Tôi trân trọng kính mời mọi người vì tình thương giữa con người với con người hãy đến xem nhà tôi một lần để biết rõ sự thật ai là kẻ dối trá và là người nói thật. Quý vị có thể đặt niềm tin người nói thật. Cũng có thể quý vị tôn trọng những cái ghế nhà quan mà che đậy (tuỳ tâm đức con người) như tôi nói phần trên.

Tại vườn hoa Mai Xuân Thưởng này mấy năm, tôi chứng kiến nhiều hạng người lưu manh giả danh đạo đức. Kẻ thì lấy hoàn cảnh chúng tôi làm môi trường kiếm sống, chúng thu thập hàng ngàn đơn từ dân oan để khai thác tìm tòi đề tài viết bài với mục đích hưởng nhuận bút, nhưng thật ra vô lương tâm và gian dối điêu ngoa, bịa đặt rất nhiều. Khi có ai tố giác các hành vi của thị và của cả bọn, thì liền bị chúng vung bút viết bài hãm hại rồi tung lên Mạng như các trường hợp các nạn nhân dân oan như Đỗ Thị Minh Hằng, Hồ Thị Bích Khương, Thích Đàm Thoa, Vũ Thị Bình, Dương Đại Dương, Vũ Thanh Phương, Phạm Thị Lộc.... đó thôi.

Còn trường hợp khác chúng mạo danh nhận tiền bạc để chia cho dân oan khi vào tận chùa trong Sài Gòn để lấy hàng chục triệu đồng VN mang ra Hà Nội. Nhưng trên thực tế kẻ khốn kiếp đó đã không hề bố thí cho dân oan chúng tôi một xu sứt nào cả. Thế mà các nữ quái này vẫn nhởn nhơ coi như không hề có gì sảy ra vậy. Thật là một lũ tội phạm vô lương tâm, vô đạo đức hết biết.

Cuối thư, tôi là một nạn nhân 32 năm làm công nhân Nhà nước bị tráo công tước đoạt tiền lương ?

Tôi đã tới 33 năm nằm đường đòi bồi thường toàn bộ nhà cửa, tài sản của chính gia đình tôi bị cướp tổng cộng gần 65 năm.

Tôi là nạn nhân xin kính chúc quý vị năm 2008 này mọi người, mọi nhà trên đất mạnh khoẻ, bình an. Tôi xin chân thàm cảm ơn trước và cũng mong có một ngày được tạ ơn !

Hải Phòng, ngày 29  tháng 6  năm 2008

 Bà lão Lê Thị Hương