HỘI THÁNH LIÊN ĐOÀN TRUYỀN GIÁO PHÚC ÂM VIỆT NAM (IEMVN)
VĂN PHÒNG GIÁO HỘI

28 Hồ Tùng Mậu, phường Bến Nghé, quận 1, Sài Gòn
ĐT: 0913900173 Email: tranmai@iemvn.com

------- oOo -------

Việt Nam, ngày 20 tháng 6 năm 2005

Bản điều trần tại Quốc hội Hoa Kỳ vào ngày 20/6/2005
Của Mục sư Trần Mai
(Tổng quản nhiệm Hội Thánh Liên Đoàn truyền giáo Phúc Âm Việt Nam - IEMVN)

SỰ BÁCH HẠI HỘI THÁNH TIN LÀNH VIỆT NAM
Sau khi có Pháp lệnh Tôn giáo (15.11.2004)
và Hiệp ước Mỹ-Việt về tự do tôn giáo ( 5.5.2005)

I. NHỮNG VỤ ĐÀN ÁP ĐIỂN HÌNH:

A. MIỀN BẮC

1. TỈNH ĐIỆN BIÊN:

Lời khai của Mục Sư THÀO CHỨ GIA (Sinh năm 1964) thuộc Hội Thánh Phúc Âm (Bible-Church in V N) tại Xã PÚ NHI, Huyện Điện Biên Đông với 140 gia đình người H’Mong :

      « Tháng 12-2004 Công An Huyện Điện Biên Đông, Tỉnh Điện Biên tên là SÌNH A SỈNH cùng trưởng Công An Xã Pú-Nhi là Ông Vừ Nhật Châu, và chủ tịch xã Pú Nhi là ông SÙNG CHỨ MUA chủ tich Huyện Điện Biên Đông với 14 Công an Huyện bắt 14 gia đình Tin Lành phải bỏ đạo Tin Lành, bắt lập bàn thờ thờ Con Ma, cúng Con Ma, uống rượu và đốt hương. Chúng tôi không nghe.
      Sau đó Công an mời từng người lên bắt ép chúng tôi bỏ đạo Tin Lành, vì không nghe theo nên họ chửi và đánh đập nhiều lần. Vì bị đánh đập mạnh quá nên có 5 gia đình đã bỏ đạo Tin Lành mà thờ Con Ma, lập bàn thờ.
      Cũng tháng 12. 2004 cán bộ Mặt trận Huyện là THÀO MÙA XÁ, với hai công an: CỨ LÌ VÀ & MÙA A KHÁ đến nhà tôi ( THÀO CHỨ GIÀ) bảo tôi đi gọi những người tin Chúa đến họp tại nhà tôi. Sau đó họ lấy bình xịt hơi cay ra xịt vào hết mặt chúng tôi từ người lớn đến trẻ em và bỏ đi.
      Sau đó 1 tháng là 1/2005 Công an chính quyền đến nữa và bắt chúng tôi phải bỏ đạo Tin Lành. Chúng tôi không đồng ý thì họ bắt mỗi chúng tôi phải nộp phạt 500.000 đồng Việt Nam. Họ thu tiền chúng tôi mà không cho chúng tôi một tờ giấy biện lai nào cả. Chúng tôi xin Công An cho giấy biên nhận tiền thì bị Công An quát mắng. Những ai không đóng tiền phạt thì bị đuổi ra khỏi làng.
      Chủ tịch, bí thư xã PÚ NHI cùng Công An Huyện: SÙNG-CHA-MUA., CỪ TRỪ TÚ, SÌNH A SỈNH VÀ nhiều cán bộ khác nữa đến nhà tôi và yêu cầu gia đình tôi lên văn phòng Huyện ngày 29/4/05 bắt gia đình tôi phải bỏ Chúa. Chúng tôi không chịu bỏ Chúa Jesus. Chiều đó họ bắt Vợ tôi vào bệnh viện dù Vợ tôi không bị bệnh. Họ đưa tay vào cửa mình của phụ nữ vợ tôi để khám xem vợ tôi có thai không. và từ ngày đó đến nay, vợ tôi bị đau đớn rất nhiều ở “cửa mình” của phụ nữ.
      Ngày 7/6/2005 Công An Huyện và Xã Pú Nhi bắt tôi và em trai tôi là THÀO- A-DI trói lại đem về xã nhốt và hai chúng tôi đã trốn xuống Hà Nội để lánh nạn. Hiện chính quyền đang tìm kiếm ráo riết chúng tôi để nhốt lại vì không chịu bỏ Đạo Tin Lành theo yêu cầu của Công An.»

MS VỪA SÁU DIA ở Bảng Luồng Tha Xã Pan-Ham Huyện Mường Lap tỉnh Diện Biên. Ông DIA đi xuống Hà Nội để học lời Chúa. Trên đường về thì Công an Huyện giam giữ lại trong tù 3 ngày để điều tra, xét hỏi từ ngày 30/5/2005 đến 01/6/2005.

Công an, chính quyền tỉnh và huyện công bố rằng: tại Tỉnh Điện Biên sẽ xóa sổ Đạo Tin Lành ra khỏi đất nước Việt Nam.

2. TỈNH LAI CHÂU:

Tháng 3/2005 đến nay tháng 6/2005, công an đã đến một Hội Thánh tại Huyện Mường tè, tỉnh Lai Châu bắt tất cả những con cái Chúa đang nhóm phải trở về nhà và chính quyền đã đốt phá nhà nhóm của 50 gia đình Tín Hữu ở đây.

3. TỈNH SƠN LA:

Ngày 10/3/2005 công an, chính quyền kết hợp với quân đội bắt hai nhà truyền giáo TRẦÂN-GIA-TRUNG và ĐÀO VĂN THÀNH, tịch thu 400.000$ không có chứng từ và tịch thu 18 Kinh thánh tiếng H’mong. Họ bị nhốt ngày đêm 11/3/2005 tại Mộc Châu – tỉnh Sơn La.

4. TỈNH QUẢNG NINH:

Năm 2003 Công an đã kích động xã hội đen đâm xuyên ngực, lủng phổi một vị Mục Sư tên là Tư Nhật thuộc Huyện Đường Hoa. Ông phải vào bệnh viện Hòa Lan tại Hà nội để điều trị và kể như bị thương tật đến già.Công an Huyện Đường Hoa-tỉnh Quãng Ninh- tuyên bố: quyết định không cho một nhóm Tin Lành nào hoạt động tại đây. Từ đó đến nay chính quyền tiếp tục đàn áp toàn khu vực nầy một cách khốc liệt. Hội Thánh đang trốn nhóm tại các địa điểm trên. Mộât vài nhóm của IEMVN sợ quá xin về Hà Nội núp bóng CMA và được Mục Sư Âu Quang vinh hứa hẹn sẽ bảo vệ. Nhưng tháng 5/2005 vừa rồi Công an đến giải tán các điểm những nhóm tư gia nào gia nhập Nhà thờ Hà nội, cũng như giải tán tất cả nhóm khác sinh hoạt tại tư gia . Thế là các nhóm đó lại vỡ mộng và tín đồ chạy tán loạn lên. Hiện nay Hội Thánh phải nhóm lén lút trong bụi cây hoặc trong nhà bếp.

8/2003 – 4/2004 Mục Sư Đào văn Thành đi vào Sài Gòn học lời Chúa trong 6 tháng trở về. Công an đã tịch thu giấy tờ tùy thân và xóa tên khỏi sổ hổ khẩu. Điều đó có nghĩa là Mục Sư Thành sẽ không thể được đi đâu khỏi nhà và cũng không được xin việc làm nào, hay nói cách khác MẤT QUYỀN CÔNG DÂN- không tự do cư trú, không tự do đi lại, không được xin bất kỳ một giấy nào như bằng lái xe hay là xin việc làm.

Các Mục Sư, các nhà truyền giáo đi ra thi hành chức vụ bị Công an theo dõi, bắt bớ, ngăn trở, đe dọa và dùng các tay anh chị xã hội đen đánh đập đến trọng thương.

5. THÀNH PHỐ HẢI PHÒNG:

Từ khi Hội Thánh của IEMVN được thành lập tại huyện Kiến Thụy Hải Phòng 1992 đến nay, Công an đã di đến từng nhà tín hữu để thuyết phục, đe dọa, khủng bố để bỏ đạo Tin Lành và không cho một ai được nhóm họp tự do. Hiện tín hữu đang bị rượt đuổi từ nhà nầy đến nhà khác. Hội Thánh phải nhóm ngoài công viên ( Giả dạng làm người không nhà cửa để gặp nhau ngoài công viên).

* Trong tất cả các bản làng dân tộc ít người, công An được lịnh túc trực, ngụ lại ngay trong nhà người dân để: không cho họ tập trung nhóm họp và cũng để bắt những người Việt Nam nào đến các dân tộc để truyền giáo Tin Lành.

* Thủ đoạn là chính quyền chỉ yêu cầu họ bỏ “Vàng A Chứ” chứ không phải chính quyền bắt phải bỏ Đạo Tin Lành, Thật sự đây là lối nói xảo trá – lối chơi chử, lật lọng của nhóm người vô thần cộng sản của chính quyền. Danh Xưng « Vàng – A – Chứ » tức là Đức Chúa Trời trong tiếng Việt, là Chúa Jesus trong Tin Lành chứ không phải là một thần nào khác..

B.MIỀN TRUNG

DÂN TỘC KOR

Lời khai của Mục Sư HỒ VĂN LỘC 1946 và các tín hữu tại Huyện Trà Bồng,TỈNH QUÃNG NGÃI.

ĐỊA PHƯƠNG: HUYỆN TRÀ BỒNG, DÂN TỘC KOR

      « Công an, cướp bóc, ức hiếp, chà đạp nhân phẩm xúc phạm đến tôn giáo Tin Lành. Cưỡng bức tín hữu lao động không công cho các cán bộ.
      Công an kêu lên văn phòng nhiều lần để điều tra xem ai làm chứng cho chúng tôi tin Chúa Jesus và đe dọa rằng : nếu không bỏ Chúa thì sẽ bị tù tội và phạt vạ: vì không bỏ đạo nên công an bắt chúng tôi lên rừng đốn củi cho họ mỗi ngày 2m3 tức 2 khối củi. Tổng cộng mỗi người phải làm 16 khối củi trong 8 ngày.. sau đó lại bắt chúng tôi làm cỏ cho cơ quan xã.
      Chủ tịch xã : ông Út Tấn; Công An Xã: Ông Huynh; Bí thư xã: ông Cường; Chủ tịch mặt trận: Ông Đại đã đến nhà chúng tôi (Mục sư Hồ Văn Lộc) bắt đóng góp lương thực gồm 40 lon gạo, 4 con gà. Sau đó đưa tôi ra đấu tố giữa 100 người dân là truyền đạo trái phép. Họ tịch thu ruộng vườn nhà tôi đến giờ nầy cũng không trả lại chỉ vì tin theo Chúa Jesus. Chính quyền nói rằng: tin theo Chúa Jesus là theo đạo Mỹ nên không cho làm đất. Họ châm biếm rằng: nó theo Mỹ để Mỹ lo, nó theo Chúa để cho Chúa lo. Họ bắt con bò của chúng tôi có mang hai tháng đang ở ngoài ruộng về nhà công an làm thịt ăn. Chính quyền nói rằng: pháp lệnh tôn giáo chỉ dành cho nhà thờ Tin Lành CMA chứ không cho những ai không theo nhà nhờ CMA. Công an nói rằng: Tao là Luật, Luật là tao đây. »

DÂN TỘC H’RÉ

Lời khai của các nạn nhân: ĐINH VĂN BÔN, ĐINH MỘNG, ĐINH THỊ THÂM, ĐINH TROAN, ĐINH THỊ YẾN. ĐINH VĂN NGHI, ĐINH RẬP, ĐINH RÙM, ĐINH THỊ VIẾT, ĐINH NGA, ĐINH HỒNG PHE, ĐINH XUÂN TÒA, ĐINH VĂN TÀU, ĐINH THỊ HẰNG, ĐINH THỊ TRÁI ở xã Sơn Linh, sơn Hà, tỉnh Quãng Ngãi.

      « Mùa Giáng sinh 12/2004 - Một lực lượng lớn của Huyện Sơn Hà đã ập vào nhà bắt tất cả những ai đang nhóm họp giản sinh lên huyện và đánh đập tra tấn, phạt tiền từ 500.000$ đến 1 triệu. tịch thu xe gắn máy mà giam lại dù có giấy tờ rõ ràng vì chính quyền cho rằng: đi nhóm họp trái phép nên xe là tang vật phải thu giữ.
      Chính quyền giải thích rằng: công an không làm theo Pháp Lệnh tôn giáo mà chỉ làm theo Nghị định của Thủ tướng thôi. Họ ăn nói thô bạo, bất chấp luật lệ. Đây là một tỉnh khét tiếng trong việc triệt tiêu đạo Tin Lành từ 30 năm qua. Nhưng vì nó quá xa thành phố, không ai biết rõ, không ai dám can thiệp, không ai dám lên tiếng bởi nếu có thì sẽ bị chính quyền địa phương làm khó dễ một cách tùy tiện. Tình trạng bách hại hiện đang giữ ở mức độ nghiêm trọng.»

C. MIỀN NAM

Ngày 30/3/2005 nhiều người dân thiểu số thuộc sắc tộc Stiêng ở tỉnh Bình Phước đã gửi đơn khiếu nại lên Thủ tướng Phan Văn Khải về việc chính quyền tịch thu đất đai của tín hửu, chặt phá các cây điều. Họ bị đuổi ra khỏi nhà, khỏi vườn để Chính quyền chiếm đất đai. Hiện nay họ không có nhà ở. Việc nầy đã được Hội thánh lập biên bản và đơn từ trình thủ tướng Phan Văn Khải từ tháng 1/2005 nhưng đến nay 6/2005 vẫn không có ai giải quyết. Chính quyền lấy cớ là bảo vệ rừng nhưng đây không phải lá rừng mà là ruộng rẩy của dân làng. Chính quyền tỉnh Bình Phước với các ban ngành Công An, Ủy ban Nhân nhân, các công ty canh tác của nhà nước, quân đội, ban kiểm lâm ngang nhiên chặt đốn, toàn bộ diện tích đất đai trồng trọt 7 năm qua của dân đang sống canh tác trên khu đất nầy. Chỉ vì tin Chúa, mà họ đã bị tịch thu đất đai nhà cửa.

Tên của một số nạn nhân người Stiêng: Điểu Hiệp, Điểu Hùng, Điểu Nhơn, Điểu Lơi, Điểu Hân, Điểu Deo, Điểu Dông, Điểu Ngọc, Điểu Rưng, Điểu Ngôi, Điểu Giai, Điểu Phước, Điểu Thắng.

Tên những đại diện chính quyền tham gia vụ tịch thu đất và nhà của người Stiêng: Bùi Thanh Kỷ, Đặng Đình lộc, Nguyễn văn Định (Công An Huyện Phước Long), Nguyễn nghi, Lê Hoàng Đông, Nguyễn Hồng Bắc, Nguyễn Thanh Giang (Huyện đội), Phan Trung Nguyên, Phạm Manh Tài (Phó Đài phát thanh Huyện), Lê Quang Minh, Huỹnh Văn Bữu, Võ trí An, Hoàng Xuân Lương (Phó chủ tịch Huyện Phước long) và Trương Duy Điểu (Chủ tịch Huyện Phước long).

II. NHẬN XÉT VÀ ĐỀ NGHỊ:

Chính quyền Việt Nam vẫn tiếp tục chính sách hai mặt. Với quốc tế vì họ trình diễn khéo léo về cái gọi là tự do, dân chủ, công bình bác ái còn với nhân dân thì họ cai trị bằng cây súng, dao găm, ngòi bút, luật lệ của Mafia, bằng những nhà tù vừa mới xây thêm. Tại Việt Nam hệ thống pháp luật chỉ phục vụ cho những kẻ cầm quyền chứ không bảo vệ cho ngươì dân. Những ai lên tiếng bênh vực cho dân chủ và nhân quyền tại Việt Nam ngay lập tức bị vu khống bắt giam.

Nhân quyền đang bị chà đạp dưới nhiều hình thức khác nhau tại Việt Nam thế nhưng không ít các quốc gia tự do đã không gắn liền sự viện trợ giúp đỡ với những cải thiện về nhân quyền.

Tại Việt Nam có hai nhà tù: những nhà tù nho nhỏ khắp nơi cho những tù nhân đặc biệt nhất là những con người dám lên tiếng tố cáo tội ác cộng sản chủ nghĩa Việt Nam, và một nhà tù lớn bao la chứa hết tất cả mọi người dân. Trong đó mọi người bị tước hết quyền công dân, quyền sống và quyền mưu cầu hạnh phúc, quyền được tồn tại, quyền nói lên tiếng nói của lương tri, công bình, của tư tưởng.

Nhìn vào Việt Nam hiện nay ta thấy không ít giáo đường Tin Lành, Công giáo, Chùa chiền, đình miễu được trùng tu, sơn phết… thì cũng là vào lúc nầy đây hàng ngàn tín hữu trong các vùng sâu, vùng xa- nơi mà phóng viên báo chí nước ngoài không đến được, nơi mà đang bị bách hại, bị xua đuổi ra khỏi bản làng mình, bị tịch thu đất đai nhà cửa, bị ép làm lao động khổ sai như con vật; bị phạt vạ tịch biên tài sản không cho một chứng cứ nào về việc gian ác đó.

Tôi đề nghị những du khách ngoại quốc đến thăm Việt Nam và những nhân viên ngoại giao tại Việt Nam hãy đến các buôn làng xa xôi để hiểu rỏ trò chơi “tiêu diệt tôn giáo” của Đảng Cộng Sản Việt Nam, để thấy các Công an, bộ đội được giao thác nhiệm vụ đặc biệt là “sống giữa người dân tin Chúa, ngủ trong nhà dân tin Chúa và quan sát người dân tin Chúa”. Lạ thay! Đất nước đã được hòa bình rồi mà quân đội vẫn còn rải ra khắp làng thôn xã?!!! Tại sao? Chỉ vì ĐạoTin Lành, vì Chúa Jesus, vì chính quyền muốn ngăn trở, tiêu diệt Đạo Tin Lành. Tôi đề nghị những người có trách nhiệm quốc tế về nhân quyền không chỉ đi gặp những người chủ trương bắt bớ, khủng bố tôn giáo mà nên gặp trực tiếp cả những người đã và đang bị bách hại tôn giáo để tìm hiểu và lắng nghe những nhân chứng này. Cụ thể chúng tôi đề nghị quí vị:

  • Hãy đi lên vùng Đắc-Nông, Đắc Kia, Buôn Mê Thuộc gặp những người H’Mong chạy trốn vào đó để tránh những cuộc tàn sát tôn giáo ở các vùng Tây Bắc Miền Bắc do chính quyền thực hiện. Hãy đi sâu vào các làng mạc của các tỉnh: Điện Biên, Lào cai, Quãng Ninh, biên giới Lào-Việt để mục kích những thủ đoạn tiêu diệt Đạo Tin Lành mà chính quyền đang cố gắng thực hiện cho bằng được hầu theo chủ nghĩa là đưa người dân trở về với nền văn hóa dân tộc cổ truyền như là một phương thức, một chiêu bài ngăn trở người dân theo Đạo Tin Lành. Hãy đi đến Huyện Phước long, Bù đăng Bù đốp để tiếp xúc với những tín hữu Tin Lành bị chính quyền dùng xe xúc,máy cày, cưa, búa chặc phá hết ruộng vườn cây ăn trái của những người tin Chúa Jesus. Hãy đi đến gặp những Cựu Chiến Binh Việt Nam thuộc Bộ Đội Bác Hồ sau khi tin Chúa đã bị tước lột tất cả những huân chương, những phúc lợi dành cho Cựu Chiến Binh. Tất cả những tài chánh quốc tế hổ trợ cho người nghèo, cứu giúp thiên tai hạn hán, lụt lội tại Việt Nam đã và sẽ không bao giờ đến được tay người có Đạo Tin Lành. Đã nhiều năm qua và hiện nay cũng vậy, ai theo Đạo Tin Lành là mất quyền lợi. Hãy đến gặp những sinh viên học sinh bị đuổi học chỉ vì tin theo Chúa Jesus. Những ai mua đất đai, nhà cửa, làm ruộng rẫy sẽ khó mà tìm được chử ký của chính quyền địa phương chỉ vì người đó là đạo Tin Lành.
  • Hãy vào các hiệu sách xem có bao nhiêu quyển sách của Cơ Đốc Giáo Tin Lành được viết và được phổ biến như những loại sách khác ? Hãy tìm xem trong số hơn 600 tờ báo xuất bản tại Việt Nam hiện nay có bao nhiêu tờ dám lên tiếng binh vực cho giáo dân đang bị áp bức ?
  • Hãy đến các Hotel tại Sàigon và Hà nội hỏi xem có Hotel nào đám ký hợp đồng cho những hội nghị tôn giáo của các giáo hội Tin Lành tại Việt Nam? Không bao giờ các khách sạn dám làøm vì chính quyền đã ra chỉ thị rằng: hễ khách sạn nào ký hợp đồng với những đoàn thể tôn giáo Tin Lành sẽ bị rút giấy phép kinh doanh. Vậy thì tự do tôn giáo ở chổ nào ?
  • Hãy đến gặp các Mục Sư lãnh đạo các giáo hội Tin Lành tư gia tại Việt Nam để lắng nghe xem họ đã và đang gặp những trở ngại nào, những khó khăn nào trong chức vụ. Không ít các Mục Sư bị tịch thu Passport, không cấp giấy tùy thân, không cấp hộ khẩu.v.v.. Công an vẫn túc trực trước nhà của những vị Mục Sư tư gia nào bị chính quyền xếp vào danh sách là những kẻ nguy hiểm. Những ai đếm thăm các Mục Sư tư gia đều bị ghi số xe lưu trử; những ai đến nhà Mục Sư để nhóm họp thì Công an căn dặn không cho các bãi giữ xe công cộng giữ dùm; và còn biết bao phương thức khủng bố khác nữa cho ta sẽ thấy sự đối xử phân biệt tôn giáo một cách rất trắng trợn và xảo quyệt của những người cháu Bác Hồ và con Karl-Max&Lénin. Các Mục Sư Tin Lành Tư gia đang luôn luôn sống trong phập phồng lo sợ không biết lúc nào sẽ vào nhà tù. Chính quyền thường xuyên bắn tin vào các Mục Sư tư gia rằng chính quyền sẽõ bắt Mục Sư nầy, Mục Sư kia và gây sự chia rẽ giữa các Mục Sư tư gia. Đích ngắm hiện nay của chính quyền vẫn là những nhà lãnh đạo Hội Thánh Tin Lành Tư gia trên đất Việt Nam nầy. Tự do tôn giáo tại Việt Nam là thế.

III. KẾT LUẬN:

Tôi cho rằng những pháp lệnh tôn giáo, những chỉ thị của thủ tướng ký kết về tôn giáo chỉ là “rượu cũ bình mới”,những văn bản pháp lí này vẫn giữ nguyên nội dung đàn áp tôn giáo. Chính quyền đã công bố chính thức rằng: chính quyền chỉ thừa nhận vài giáo hội thôi. Vậy những giáo hội không được thừa nhận có nghĩa gì? Có nghĩa là các giáo hội đó nằm ngoài vòng pháp luật. Hôm nay cho nhóm họp, ngày mai kia thì không; hôm nay thả ra ngày mai sẽ không; các giáo hội đó khác nào cá nằm trên thớt; các Hội Thánh đó khác nào con cá trong ao lúc nào muốn giết là giết. Cho nên các nước trên thế giới không thể đồng tình với cái chính sách phi lý, phi đạo như thế. Không thể bắt các tôn giáo phải chờ 20-30 năm mới được hoạt động bình thường.

Tôi cho rằng cả dân tộc Việt Nam cần có quyền tự chọn cho mình một niềm tin nào đó theo lòng mong ước của họ, nhưng hiện nay hơn 80 triệu người Việt Nam đang bị lèo lái để phải tin theo những gì Đảng cộng sản tin, làm những gì đảng cộng sản sai bảo và nói lại những gì đảng cộng sản dạy dỗ. Đảng cộng sản tự cho mình la cha là mẹ của nhân dân Việt Nam?

Tôi kêu gọi lương tri đạo đức con người hãy thức dậy và lên tiếng. Tôi kêu gọi mọi con người còn yêu thương hãy giúp dân tộc Việt Nam lấy lại quyền tự do, quyền sống, quyền hưởng hạnh phúc của Thượng Đế ban tặng đã bị người cộng sản cướp đoạt.

Mục sư Trần Mai
Tổng quản nhiệm Hội Thánh Liên Đoàn truyền giáo Phúc Âm IEMVN.

 

INTER-EVANGELISTIC - MOVEMENT IN VIETNAM ( IEM)
HEAD OFFICE

28 Ho Tung Mau, Nguyen Thai Binh Ward, District 1, Saigon
Phone: 0913900173 E-mail: tranmai@iemvn.com

Vietnam, June 20, 2005

Testimony for US Congressional Hearings on June 20, 2005
By the Rev. Tran Mai
(General Director of the Inter-Evangelistic Mission of Vietnam –IEMVN)

REPRESSION OF THE PROTESTANT CHURCH IN VIETNAM
Following the promulgation of the Ordinance on Religion (November 15, 2004), and
the Agreement between the USA and Vietnam regarding Religious Freedom (May5, 2005)

I. SOME EXAMLES OF REPRESSION:

A. IN THE NORTH

1. DIEN BIEN PROVINCE

This is a report of Pastor Thao Chu Gai (born 1964) of the Vietnam Bible Church in Pu Nhi Commune, Dien Bien Dong District (DBDD) with 140 Hmong families.

      “In 12/2004 a police officer of DBDD in Dien Dien Province named Sinh A Sinh, and the chief of police in Ph Nhi Commune, a Mr. Vu Nhat Chau, and the chairman of Pu Nhi Commune, Mr. Sung Chu Muaand the chairman of DBDD along with 14 police officers arrested us and tried to make us deny our faith and build a spirit altar, worship the spirits and drink liquor. We refused.
      “After that the police summoned one family at a time and tried to make us deny our faith, and because we would not comply they swore at us and beat us many times. Because of the severe beatings five families agreed to deny Christianity, build a spirit altar and worship spirits.
      Also in 12/2004, a Fatherland Front cadre of DBDD named Thoa Mua Xa with two police officers named Cu Li Va and Mua A Kha came to my house (Thao Chu Gia) and ordered me to go and get all the believers to come to my house. And then they used pepper spray to spray us all in the face, adults and children, and ran off.
      A month later in 1/2005 police and officials again came to our houses and tried to force us to abandon our faith. When we did not agree they fined each of us 500,000 VN dong. They took our money but refused to give us any kind of papers to acknowledge it. When we ask for a receipt the police just shouted at us. Those who did not pay a fines were threatened with expulsion from their village. The chairman and secretary of Pu Nhi Commune, Messrs. Sung Cha Mua, Cu Tru Tu and Sinh A Sinh and many other cadre came to my house to invite my family to the District office on 29/4/2005 and tried to force us to give up our faith. We refused to deny the Lord Jesus. That afternoon they captured my wife and took her to the maternity clinic even though she was not sick. Someone inserted their hand into my wife’s vagina in order ‘to see if she was pregnant’. From that time until now my wife suffers from severe pain in her vagina region.
      On 7/5/2005 DBDD police arrested me and my younger brother, Thao A Di, tied us up and locked us up at the commune office. We were able to escape and fled to Hanoi to escape danger. At the present time authorities are searching diligently for us to imprison us because we refuse to deny our faith as ordered by the security police.

Pastor Vua Sau Dia, is of Luong Tha Village, Pan-Ham Commune, Muong Lay District, Dien Bien Province. Mr. Dia went to Hanoi to study the Word of God. On his return district police arrested him and locked him up for three days. They interrogated him from 30/6/2005 through 1/6/2005.

Police officers, and district and provincial government officials are spreading the word that Dien Province will completely eradicate Christianity from Vietnam.

2. LAI CHAU PROVINCE:

From March 2005 until June 2005, police continually went to a church in Muong Te District, Lai Chau Province. They ordered all Christians who were meeting to return to their homes and then set fire to the building that served as the Christians’ meeting place.

3. SON LA PROVINCE:

On March 3, 2005 police and government officials cooperated with the army to arrest two evangelists, Tran Gia Trung and Dao Van Thanh. They confiscated 400,000 VN dong without giving a receipt and also 14 Hmong-language Bibles. The two evangelists were locked up overnight at Moc Chau in Son La Province.

4. QUANG NINH PROVINCE

In 2003 police incited a crowd to attack and stab through the lung a Pastor named Tu Nhat of Duong Hoa District. He went for examination to the Hoa Lau Hospital in Hanoi and it appears he will suffer permanent effects form his wound until he is old. Police of Duong Hoa District have announced that in no way will any Christian organization ever carry on activities there. From then until now officials have fiercely oppose any Christian activity in this area. Congregations in this area have had to flee to meet elsewhere. Some groups of IEMVN have gone to Hanoi and sought shelter under the umbrella of the Evangelical Church of Vietnam (North) and had found it. ECVN (N) Pastor Au Quang Vinh promised to protect them, but during May and June of this year, authorities have broken up meetings both of the groups that identified with the ECVN (N) or various house churches. And so the congregations here are discouraged and have to flee in confusion, meeting in the bush or in someone’s kitchen.

From 8/2003 until 4/2004 Pastor Dao Van Thanh went to Saigon to study the Bible, and after that returned. Police confiscated his personal papers and removed his name from his family’s official residence paper. This means that Pastor Thanh cannot leave his house and cannot apply for any kind of a job. To put it another way he has lost the rights of a citizen to live where he likes, to travel around freely, and he is unable to apply for any official government documents, such as a driver’s license.

Pastors and evangelists (in this province) who move out to do their ministry are followed, harassed, hindered and threatened. Bad elements in society are given license to beat them, seriously injure them.

5. HAI PHONG CITY

From the time the IEMVN church was established in Kien Thuy District of Hai Phong in 1992 until today, police have visited the homes of individual Christian families to urge and threaten and terrorize families to give up their religion, and have prevented people from meeting in freedom. At present Christians still have to run from one house to the next to try to worship. Some groups even have to meet in a public park pretending they are homeless people so they meet each other.

Note:

  • Police are authorized to take up residence in the very homes of Christians in minority villages in order to prevent them from meeting for worship and also to arrest any ethnic Vietnamese church workers who might come for religious purposes.
  • Government authorities play a trick saying people must abandon “Vang Chu” and say they are not saying people must give up Christianity. This is just cleverly playing with words – a deception of atheistic communist authorities. “Vang Chu” is the Hmong name for God and for Jesus Christ, and does not refer to any other spirit.

B. CENTRAL VIETNAM

1. THE KOR ETHNIC MINORITY

Here is a report of Pastor Ho Van Loc (Born 1946) concerning Christian believers in Tra Bong District of Quang Ngai Province.

      “Police plunder, oppress, trample on the rights of those of the Christian religion. They force Christians to do labour without remuneration for various cadre. Police have called us to their post many times to interrogate us to try to find out who is bringing the Christian Gospel to us and threatened us saying – if we won’t give up our faith they will imprison and fine us heavily. Because we will not give up our religion, the police force us to go up into the forest everyday and each cut two cubic metres of wood for them. In eight days one person has to cut 16 cubic metres of wood. And after that they forced us to cut grass for the commune.
      The chairman of the commune, Mr. Ut Tan, and a commune police officer, Mr. Huynh, and the commune secretary, Mr. Cuong, and the head of the Fatherland Front, Mr. Dai came to my house (pastor Ho Van Loc’s) and made me contribute 40 large cans of rice and 4 chickens. After that they took me to a public denunciation meeting with about 100 people accusing me of preaching religion illegally. They have also confiscated my fields and have not returned anything – simply because I believe in Jesus Christ. Government officials say that to follow Jesus Christ is to follow the American religion and so they won’t give me my land back. They mock us saying, ‘Since you follow an American religion, let the Americans look after you, and if you follow the Lord, let the Lord look after you’. They also stole one of our cows that was two months pregnant and took it to the house of a policeman, butchered and ate it. Government officials say, “the (new) Ordinance on Religion is only for the Evangelical Church of Vietnam, and not for those who don’t follow that group. They say, “In this place I am the Law, the law in me’.

2. THE HRE ETHNIC MINORITY

Following is a report made by the victims 9 Dinh Van Bon, Dinh Mong, Dinh Thi Tham, Dinh Troan, Dinh Yen Thi, Dinh Van Nghi, DinhRap, Dinh Thi Viet, Dinh Nga, Dinh Hong Phe, Dinh Xuan Toa, Dinh Van Tau, Dinh Thi Hang, and Dinh Thi Trai, of Son Linh Commune, Son Ha District Quang Ngai Province.

      “At Christmas of 2004, a large force of Son Ha District officials burst into a house and arrested all who were meeting for a Christmas service and dragged us to the district offices where they beat us savagely and then fined each of us between 500,000 and 1,000,000 VN dong. The also confiscated some motorbikes even though they were properly registered. They said because we were meeting illegally the commune had the right to take and keep our motorbikes.
      “Government authorities explained that the police did not act according to the Ordinance on Religion but only according to the Prime Minister’s instructions. They spoke with us very rudely and contrary to the law. This is a province well-known for its attempts to get rid of Christianity during the last 30 years. But because these authorities are far from a big city, they believe no one really knows what is going on, and no one would dare to intervene, and no one would dare report anything because if they did the local authorities would be quite free to come down on them very hard. The level of oppression at the present time must be considered to be very serious.

C. IN THE SOUTH

On 30/4/2005 many member of the Stieng ethnic minority in Binh Phuoc Province sent a petition to Prime Minister Phan Van Khai concerning the confiscation of their land by government authorities and the destruction of their cashew plantations. They were driven out of their homes and small plantations so that government officials could take their land. Currently they have no house to live in. The church began writing up petitions to the Prime Minister about this matter in 1.2005 but until now, June 2005, nothing has been done about it. Government officials give as their reason that the are protecting the forest, but the land is not forest, but rather fields that belong to the minority villagers. Officials of Binh Phuoc Province along with the police, people’s committee, and state farms, the army, and the forestry department openly cut the forest and together have also taken large areas of land during the last seven years – land that was being cultivated by local villagers. It is only because they are Christians believers that their land and houses are being seized.

The names of some of the Stieng believers who are victims are: Dieu Hiep, Dieu Nhon, Dieu Loi, Dieu Han, Dieu Deo, Dieu Dong, Dieu Ngoc, Dieu Rung, Dieu Ngoi, Dieu Giai, Dieu Phuoc, and Dieu Thang. Government officials who are involved in the illegal confiscation of land of the Stieng peoples are: Bui Thanh Ky, Dang Dinh Loc, Nguyen Van Dinh (a policeman of Phuoc Long District) Nguyen Nghi, Ke Hoang Dong, Nguyne Hong Bac, Nguyne Thanks Giang, Phan Trung Nguyen, Pham Minh Tai (vice-director of the district radio station), Le Quang Minh, Huynh Van Buu, Vo Tri An, Hoang Xuan Luong (vice-chairman of Phuoc Long District) and Truon Duy Dieu (Chairman of Phuoc Long District).

II. OBSERVATIONS AND RECOMMENDATIONS

Vietnamese government officials continue to operate by two conflicting polices. Internationally they cleverly report on what is called freedom, democracy and equality, but with their own citizens they continue to rule with the gun, the dagger, the pen, and the law of the Mafia, and by the new prisons just recently built. In Vietnam the legal system only serves those who hold power, and does not protect victims. If anyone raises their voice to support democracy and human rights in Vietnam they will immediately be slandered, arrested and incarcerated.

Human rights are trampled under many guises in Vietnam. And not a few free countries refuse to connect their aid to progress in the area of human rights.

In Vietnam there are two kinds of prison. There are the small prisons for special prisoners, especially those who have dared to speak up against the evils of the Vietnamese communists, and there is the much larger prison to for all who are citizens of Vietnam. In this prison, people are deprived of the right’s of citizenship, the right to pursue happiness, the right to exist, the right to raise what is on one’s conscience, and of justice and ideas.

In looking at Vietnam today one will see not a few Protestant and Catholic churches, and temples and pagodas restored and nicely painted . . and also, today, many thousands of believers in remote areas – areas where foreign reporters are unable to go, areas of heavy repression, areas where people can be expelled from their own villages, areas where one’s land and house can be confiscated, and areas where people are forced to work like draft animals, areas where people are fined, their personal papers and possessions seized without any evidence (given by the State) to prove such evil acts.

I recommend those who travel to Vietnam and those who serve as diplomats should go to a remote villages to see the sport of “eradicating religion” being played by the Communist Party of Vietnam. They could then see the security police and soldiers playing their special role of “living among the citizens who believe in God, sleeping in the house of Christians citizens, observing citizens who believe in God – how strange! A country that is at peace already but the army is still scattered through hamlets and villages. Why? Because of the Protestant faith, because of Jesus Christ, that’s why, because the government wants to obstruct and eliminate the Protestant faith. I respectfully recommend that those foreign officials who have responsibility for human rights not only meet those who advocate persecution and slander religion, but they should meet directly those who have been and are still being oppressed because of religion in order to try to understand and listen intently to their testimony. Specifically we recommend the following:

  1. Go to the area of Dak Nong, Dak Kia, Buon Ma Thuot, to meet the Hmong Christians who fled there in order to escape vicious campaigns against religion on the Northwest Provinces implemented by government authorities. Go to the remote villages in Dien Bien, Lao Cai, Quang Ninh, along the Laos-Vietnam border, to witness for yourselves the schemes to get rid of the Protestant religion that the authorities are attempting to implement, and see how they use the idea of restoring traditional culture as a method, a slogan under which to impede citizens who follow the Protestant faith. Go to Bu Dang and Bu Dop in Phuoc Long District, to interact with Protestant believers who have had government authorities use bulldozers, tractors with ploughs, saws and hammers to destroy the fruit tree plantation of those who believe in Jesus Christ. Go and meet war veterans who served in Uncle Ho’s army, but when they became Christians believers, had their medals confiscated and their veteran benefits terminated. None of the international foreign aid given for poverty alleviation and for disaster relief, droughts and floods in Vietnam will come into the hands of a Protestant believers. It has been this way for many years and continues – anyone who follows the Protestant faith will lose their rights. Go to meet those students who have been expelled from school because they believe in Jesus Christ. Anyone who buys land, or a house, or tries to cultivate a field will have a very hard time getting local officials to sign papers if they are a Christian believer.
  2. Go to a bookstore and see how few Christians books are published compared to other kinds of books. Examine the 600 or so newspapers that are published in Vietnam and see how many you can find any that will write a word in support of people being oppressed because of religion.
  3. Go to the hotels in Saigon and Hanoi and see how may will sign a contract with a Christian group to hold a major meeting. No hotel will dare because the government has issued instruction saying that any hotel which signs a contract with a Protestant Christian group will lose its business license. So where is freedom of religion.
  4. Go to met the leaders of the various house church organizations in Vietnam to listen intently to hear of the hardships and obstructions they regularly have encountered and still experience. Not a few have had their passports seized, or are denied personal ID’s and the family residence paper, and so on … Security police are still staked out in front of the homes of the house church leaders who are on some list of people the government considers dangerous. Those who visit the house church leaders regularly have their license plate number recorded. Those who come for a meeting at the home of house church leader can’t park their motorbikes in the public parking lots because police forbid the attendants from issuing a receipt to Christians. And there are many more manifestations whereby Christians are frightened and which demonstrate clearly that Christians are seriously and cunningly discriminated against by descendants of Uncle Ho and the relatives of Marx and Lenin. We pastors of the house church movement continually live in tension and fear not knowing when we might be put in prison. Government officials are always telling one house church leader or another that they are going to arrest another leader in order to sow division and suspicion among us. A main objective of the government now is the various leaders of the house churches. This is what religious freedom in Vietnam means.

III. CONCLUSION

I conclude that the Ordinance on Religion and the Instruction signed by the Prime Minister are “old wine in new skins”. The new legislation still retains the essence of oppressing religion. The government has officially announced that: The government will only recognize a few religious denominations. So what does this means for those who will not be recognized? It means plainly that these organizations will be outside the law. Today they may meet for worship, tomorrow not. Today they are released, tomorrow they may not be. How is it different for these organizations than being a fish on a chopping block? How is this different than being a fish in a pond that can be killed at any time. And so countries around the world should be careful not to sympathize with such illogical and immoral policies. You simply cannot require that every religious organization has to wait 20 – 30 years before they are allowed to operate normally.

I believe that the people of Vietnam must have the right to chose a faith according to the longing of their heart. However, today over 80 million people in Vietnam are still being guided to believe the things that the Communist Party believes, to do the things the Communist Party orders, and to say the things the Communist Party teaches. The Communist party still considers itself to be the parents of the Vietnamese people.

I call on people of morality and conscience to stand up and speak out. I call on all people who love and want to help the people of Vietnam recover their freedoms, to live and to enjoy the happiness that God grants his creation, but which the communists steal.

The Rev. Tran Mai
General Director of the Inter-Evangelistic Mission of Vietnam