Bên cạnh đó tôi cũng nhận được vài Email từ những người xa lạ, nội dung ít nhiều chỉ trích những bài viết, những thông tin mà tôi thẳng thắng cung cấp khi có những cuộc phỏng vấn từ các phóng viên Radio nước ngoài. Gần đây trong vụ việc tại cửa khẩu Mộc Bài có một Email gởi đến bảo tôi rằng : “ Bụng làm dạ chịu…”, “ Chuyện qua biên giới mà không Hộ Chiếu bị bắt thì phải chịu….. đừng nhờ ai can thiệp…Hoa kỳ không có rảnh giúp ông đâu….”.
Thưa các bạn! Tôi không có ý trông chờ nơi Hoa Kỳ hay Quốc Gia nào can thiệp, nhưng tôi tin nơi lương tâm của một số người vẫn còn bén nhạy trước điều thiện và điều ác, những con người biết phân biệt đúng sai, phải trái, những con người còn lương tri, lương tâm và vẫn còn cảm thông được với những ai đang chịu nhiều áp lực trong một đất nước thiếu dân chủ như đất nước Việt Nam hiện nay.
Để ai đó hiểu rõ hơn về diễn biến của việc mà tôi bị bắt giữ tại cửa khẩu Mộc Bài, và cũng để rộng đường suy xét, tôi xin gởi đến quí vị, các bạn Thư Trình và Đơn Khiếu Nại mà tôi đã gởi đi ngày 12/09/2006 cho một số cơ quan có thẩm quyền trong nước. Xin vui lòng theo dõi:
THƯ TRÌNH BÁO
V/V ĐỒN BIÊN PHÒNG CỬA KHẨU MỘC BÀI GIAM GIỮ & XỬ PHẠT NGƯỜI KHÔNG CHÍNH ĐÁNG.
Kính Gởi :
- Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng.
- Chủ Tịch Uỷ Ban Nhân Dân Thành Phố Hồ Chí Minh.
- Chủ Tịch Uỷ Ban Nhân Dân Tỉnh Tây Ninh
- Ban Chỉ Huy Đồn Biên Phòng Cửa khẩu Mộc Bài – Tây Ninh.
Kính thưa Chính Quyền các cấp.
Tôi là Ngô Hoài Nở - sinh năm 1963 – CMND số : 020638782 - cấp ngày 08 – 11 – 1996. Do Công An Thành Phố HCM cấp.
Hộ khẩu thường trú tai : 818/11/3E Nguyễn Kiệm - Phường 3 – Quận Gò vấp- TPHCM.
Tạm Trú tại : D23/7 Trần Não – Khu Phố 2 - Phường Bình khánh - Quận 2 – TPHCM.
Chức Vụ : Mục Sư - Thuộc Liên Đoàn Truyền Giáo Phúc Âm Việt Nam.
Để hiểu rõ việc đồn biên phòng cửa khẩu Mộc Bài - Tỉnh Tây Ninh đã giam giữ tôi trong 30 tiếng đồng hồ và ra quyết định xử phạt tôi 5.000.000 ( năm triệu ), là đúng hay sai, chính đáng hay không chính đáng, tôi gởi đến quí vị lời trình này để thấu đáo mọi vấn đề trong sự việc trên:
Thưa các cấp! Hội Thánh chúng tôi có nhu cầu để sang Cam Pu Chia thăm một số Tín Hữu tại đây. Nên ngày 17/07/2006 tôi có tiến hành làm thủ tục xin Hộ Chiếu Phổ Thông( passport), nhưng Bộ Công An đã từ chối, và ai cũng biết vấn đề đi lại, thăm hỏi những người mình quen hay thân thích với mình, là một nhu cầu rất bình thường trong cuộc sống, riêng tôi nhu cầu chính đáng đó, thì Bộ Công An đã tước đoạt !
Ngày 06/09/2006 với nhu cầu cần thiết viếng thăm số Tín Hữu tại Cam Pu Chia, và công ty du lịch và thương mại ( T&T), có trạm dịch vụ du lịch số 4, tại 300A- Trần Phú - Quận 5 - TPHCM đã cho tôi biết rằng : “ Nếu có CMND thì sang Cam Pu Chia được, nhưng chỉ làm được giấy thông hành ngắn hạn và chỉ có giá trị đi một lần.”, Tôi đã đăng ký và được họ cho biết sáng có mặt 5giờ 00 tại 300A - Trần Phú, đem theo giấy CMND là đủ, khi đến cửa khẩu thì họ sẽ đăng ký và làm thủ tục tại chổ.
Đúng 5 giờ 30 sáng ngày 06/09/2006 xe mang biển số đăng ký (… 47- 44) đã lên đường. Khi xe chạy đến trước Đồn biên phòng Cửa khẩu Mộc Bài, người trong công ty du lịch đã bước xuống xe trao cho nhân viên Đồn biên phòng một tờ báo, tôi không biết trong tờ báo có gì hay không?. Sau đó chạy thẳng đến trước trạm kiểm soát biên giới Cam Pu Chia cách đồn biên phòng khoảng 300 mét thì dừng lại để mọi người xuống xe làm thủ tục qua trạm. Tôi cũng xuống xe và cùng các hành khách khác ngồi chờ làm thủ tục, trong thời điểm này thì tất cả các giấy tờ của mọi người đều do người đại diện của công Ty Du Lịch đang giữ và anh có trách nhiệm làm việc với nhân viên trạm.
Sau khi người đại diện đã làm việc xong với bộ phận kiểm tra, thì mỗi hành khách lần lượt bước từng người qua trạm. ( Đặc biệt xe này chở gần nữa xe hàng nhưng được miễn kiểm tra hành lý và các hàng hoá trên xe? Còn các xe khác đều phải đưa hành lý và hàng hoá qua máy kiểm soát!). Tôi cũng được cho qua từ hiệu lệnh của nhân viên ngồi gác trạm, việc này thủ tục tiến hành đến đâu, thì rõ ràng ngoài khả năng kiểm soát của tôi, vì đến đây tôi phải chấp hành mọi sự hướng dẫn của những người có trách nhiệm trong trạm. Họ cho qua thì tôi qua, mà không cho, thì buộc tôi phải quay về, đó là chuyện rất bình thường.
Tôi đi bộ qua trạm bởi hiệu lệnh của những người có trách nhiệm, và chờ xe đủ người thì chạy, nhưng khi xe lăn bánh được khoảng 20 mét, thì bị chận lại, nhân viên trạm thông báo có một người không có hộ chiếu đang ngồi trên xe, thì tôi nhận chính là tôi, tôi cũng cho họ biết người đại diện xe du lịch có đăng ký làm thủ tục giấy thông hành, và tôi qua bởi hiệu lệnh của tổ công tác gác trạm.
Họ không nghe và buộc tôi xuống xe cùng với hành lý, họ dẫn tôi vào phòng thông báo là tôi đã lén vượt qua trạm mà không báo, họ bảo tôi đã xuất cảnh trái phép và lục xét, kiểm tra toàn bộ hành lý tôi mang theo. Đại Uý Trần Bình Định đã lập biên bản không số buộc tôi ký vào là vi phạm, nhưng tôi đã từ chối, vì tôi không chủ động qua trạm, mà di chuyển dưới sự điều phối của những người làm nhiệm vụ. Đại Uý Trần Bình Định đã thu giữ của tôi : Một điện thoại di động, một quyển Kinh thánh, một chứng minh nhân dân, một bằng láy xe, một thẻ Mục Sư.
Khi tôi từ chối ký biên bản, thì Đại Uý Trần Bình Định bảo người đại diện cho công ty du lịch ký thay để hợp thức hoá sự vi phạm của tôi. Sau đó, họ đã áp giải tôi về Đồn biên phòng vào lúc 9 giờ 00 sáng cùng ngày. Tại đồn biên phòng có Trung Uý Bùi Hữu Tường là điều tra viên, đã làm việc với tôi. Anh này đã áp đảo tôi, không cho tôi nói một lời giải thích nào, anh nói rất nhiều, vừa nói vừa ghi biên bản, và mọi nội dung anh nói đều nhầm buộc tôi nhận tội, tôi đã yêu cầu anh hãy lắng nghe sự trình bày những tình tiết của sự việc rồi hãy kết luận vấn đề, nhưng anh đã không nghe cứ khăng khăng buộc tôi nhận tội, một mình giữa lực lượng của đồn biên phòng, thân cô, sức yếu, không khả năng chống trả, nên buộc tôi phải ký vào biên bản số 148/ BB/VPHC ghi ngày 06/09/2006 là mình vi phạm xuất cảnh trái qui định!
Để còn có những người khác xem xét vấn đề, nên tôi có làm bản tường trình để trình bày sự vô tội của tôi trong việc qua trạm, tôi không lén lút nhưng di chuyển bởi sự đồng ý của những người có trách nhiệm trong ca trực hôm đó. Thay vì cho tôi về, thì họ lại trao tôi giấy quyết định tạm giữ người 48 tiếng, số 25/QĐ/TGN do Thượng Tá Phan Hữu Toản là Trưởng Đồn ký ngày 06/09/2006. Đồng thời tiếp tục giữ lại của tôi một điện thoại di động, một Kinh Thánh, một sổ tay, và giam tôi một nơi hôi thối mùi phân heo, vì hai bên là chuồng heo, còn phòng giam ở giữa! trong phòng giam không nơi vệ sinh, là nhu cầu tối thiểu, không thể thiếu cho con người! Vì vậy gây khó khăn rất lớn trong sinh hoạt của tôi!
Tại đây tôi đã chứng kiến cách làm việc của một số cán bộ vô văn hoá, quan liêu, cửa quyền và tham ô. cụ thể là một số cán bộ tôi không rõ tên, vì khi làm việc họ không mặc quân phục, không đeo bản tên. Họ đã chưởi bới, nhục mạ, dùng từ ngữ như “ Mày, tao” với những người họ điều tra, anh Trung Uý Tường đã đánh một thanh niên nặng nề vì người này nhậu say, và khi bắt được hàng lậu, thì trực ban đã chia chác hàng hoá dùng làm của riêng trước khi ghi vào biên bản tịch thu nộp cho nhà nước! Cụ thể họ thu giữ gần 50 cây thuốc ngoại nhập mà được gọi là hàng lậu, thì họ đã để riêng ra một số chia nhau để dành hút, và ghi trong biên bản chỉ có 38 cây thuốc, như vậy còn biết bao đồ lậu khác bị họ ăn chận và nạn nhân chính là nhà nước, mà nhà nước là nhân dân. Như vậy họ đang ăn cắp tài sản của nhân dân, đó chỉ là một vụ mà tôi tận mắt chứng kiến, còn biết bao lần khác với những số hàng hoá khác, giá trị hơn mà không ai biết đến!
Những người lãnh đạo nơi đây, thì ăn nhậu linh đình, trong khi điều lệnh trong quân đội thì cấm nhậu nhẹt, say sưa trong doanh trại, những người đến nhậu là những sĩ quan cao cấp quanh khu vực, đi những chiếc xe bốn bánh đắc tiền, trong khi lệnh thủ tướng đã từng ban hành là không được lấy xe công dùng vào việc riêng tư, nhất là họ chỉ đến đây chỉ để ăn nhậu, phè phởn, hưởng thụ trên đồng tiền thuế của nhân dân! Nhân dân đóng thuế để họ phục vụ nhân dân chớ đâu có dâng tiền cho họ ăn nhậu đâu? Còn nếu không phải tiền thuế của dân thì tiền đâu họ nhậu nhẹt say sưa tuý luý như vậy!
Đồn biên phòng Cửa khẩu Mộc Bài đã giam tôi suốt 30 tiếng đồng hồ, cho đến 15 giờ 00 ngày 07/09/2006 họ mới thả tôi về, với một quyết định xử phạt tiền là 5.000.000 ( năm triệu) là mức cao nhất trong khoản 3 - điều 22 nghị định 150/CP.
Thưa Quí cấp tôi hoàn toàn phản đối lại việc xử lý của Đồn biên phòng Cửa khẩu Mộc Bài đối với bản thân tôi, tôi không vi phạm trong trường hợp này, tôi bị giam giữ và kết tội mà không được suy xét, đây là một hành động phi dân chủ, độc tài, thiếu tính nhân đạo của những người thường cho rằng mình vì dân mà phục vụ! Quyết định xử phạt tôi là một quyết định vô căn cứ, phi lý, không có tính thuyết phục, thiếu tính trong sáng, chỉ lập công trên sự oan ức của người dân, chỉ muốn lấy điểm mà biến những người vô tội thành có tội, chỉ muốn bày tỏ quyền hành mà bất chấp những nạn nhân đang quằn quại dưới những quyết định bất nhân của mình.
Thưa quí cấp! Tôi thiết nghĩ luật pháp ban ra để bảo vệ người dân hơn là để trù dập hay đàn áp người dân, nhưng tôi đang bị đàn áp, bị những người đại diện cho luật, dùng luật để bẽ cong sự thật, cố tình làm sai để có được những thành tích trong công tác, cố tình bịt tai để làm theo mệnh lệnh như máy móc vô tri, vô giác. Tôi mong các cấp chính quyền không vô cảm như những người tôi đã làm việc trong đồn biên phòng, tôi mong quí vị cân nhắc đúng sai, phải trái để có những quyết định sáng suốt, đúng đắn, xứng đáng là những người lãnh đạo biết cảm thông, hiểu thấu nội tình của người dân, can thiệp kịp thời trước những việc làm sai trái, ngăn chận kịp thời trước những hành xử quá đáng, mà quí cấp là những người đang nắm cán cân công lý.
TPHCM Ngày 12 tháng 09 năm 2006
Ngô Hoài Nở (Đã ký)
ĐƠN KHIẾU NẠI
V/V ĐỒN BIÊN PHÒNG CỬA KHẨU MỘC BÀI GIAM GIŨ & XỬ PHẠT NGƯỜI KHÔNG CHÍNH ĐÁNG.
Kính Gởi :
- Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng.
- Chủ Tịch Uỷ Ban Nhân Dân Thành Phố Hồ Chí Minh.
- Chủ Tịch Uỷ Ban Nhân Dân Tỉnh Tây Ninh
- Ban Chỉ Huy Đồn Biên phòng Cửa Khẩu Mộc Bài – Tây Ninh.
Kính thưa Chính Quyền các cấp.
Tôi là Ngô Hoài Nở - sinh năm 1963 – CMND số : 020638782 - cấp ngày 08 – 11 – 1996. Do Công An Thành Phố HCM cấp.
Hộ khẩu thường trú tai : 818/11/3E Nguyễn Kiệm - Phường 3 – Quận Gò vấp- TPHCM.
Tạm Trú tại : D23/7 Trần Não – Khu Phố 2 - Phường Bình khánh - Quận 2 – TPHCM.
Chức Vụ : Mục Sư - Thuộc Liên Đoàn Truyền Giáo Phúc Âm Việt Nam.
Nay tôi làm đơn này để khiếu nại về việc đồn biên phòng cửa khẩu Mộc Bài - Tỉnh tây Ninh đã vu khống và buộc tôi ký vào biên bản vi phạm số 148 / BB- VPHC do Trung Uý Bùi Hữu Tường trực tiếp viết biên bản và ký tên. Đồng thời đồn Biên phòng đã giam giữ tôi suốt trong 30 tiếng đồng hồ, trong một nơi hôi thối mùi phân heo, và sau đó đã ra quyết định phạt tôi 5.000.000 đồng ( Năm triệu đồng) với quyết định số 148 / QĐ-XPHC do Thượng Tá Phan Hữu Toản là Đồn Trưởng đồn biên phòng cửa khẩu Mộc Bài ký.
Trong thời gian làm việc, tôi đã nhiều lần phân tích và trình bày vấn đề đã xảy ra, để chứng minh rằng tôi đã không vi phạm như lời buộc tội của những người làm việc với tôi, cụ thể là Trung Uý Bùi Hữu Tường. Nhưng họ không chịu lắng nghe, cứ khăng khăng dùng áp lực và quyền lực có trong tay họ buộc tôi nhận tội, và khăng khăng ra quyết định phạt với khung hình phạt nặng nhất, mà không xem xét cân nhắc vấn đề, tình tiết đúng sai, và những yếu tố liên quan để có một phán quyết chính xác, đúng người đúng tội, tránh xử oan sai đối với những người vô tội.
Kính thưa quí cấp.
Tôi khẳng định rằng tôi không xuất cảnh trái phép như biên bản số 148 / QĐ-XPHC vì trước khi có biên bản số 148 / QĐ-XPHC, thì tôi đã làm việc với Đại Uý Trần Bình Định tổ công tác trạm kiểm soát cửa khẩu Mộc Bài với biên bản không số ( có gởi kèm theo đây), tôi đã không đồng ý ký tên vì tôi thấy mình không phải là phạm nhân mà là nạn nhân của đồn biên phòng cửa khẩu Mộc Bài. Nhưng sau đó họ đưa tôi về đồn biên phòng và dùng áp lực buộc tôi nhận tội.
Tại sao tôi cho rằng bản thân tôi không vi phạm, tôi xin trình bày ngắn gọn dưới đây và tôi sẽ trình bày đầy đủ hơn trong bản tường trình mà tôi sẽ kèm theo đơn khiếu nại này :
Trước hết tôi không cố ý xuất cảnh trái phép, vì rõ ràng tôi đang qua biên giới bằng cửa chánh có sự kiểm soát gắt gao, nghiêm nhặt từ tổ kiểm tra cửa khẩu. Từng người, từng người đi qua trong trật tự với một lối nhỏ có rào chắn, với sự quan sát của tổ công tác quản lý, như vậy, không một ai quá dại khờ chọn con đường này để xuất cảnh trái phép. Khi xe du lịch mà tôi là một người khách đến nơi, thì mọi người xuống xe và người đại diện cho các hành khách cầm toàn bộ hộ chiếu trên tay trong đó có chứng minh nhân dân của tôi, tôi cũng xin nói thêm để quí cấp hiểu rõ, vì tôi có xin hộ chiếu phổ thông nhưng Bộ Công An không cấp, và tôi được Công Ty Du Lịch chạy tuyến Thành Phố Hồ Chí Minh – Phnôm Pênh, có văn phòng số 300A đường Trần Phú - Quận 5 – Thành Phố HCM, cho biết nếu có CMND thì xin được giấy thông hành ngắn hạn có giá trị đi một lần sang CamPuChia. Người đại diện cho Công Ty Du Lịch đã bảo tôi đưa cho anh ta giấy CMND để xin giấy thông hành khi đến cửa khẩu. Khi đến nơi thì người đại diện đã đến phòng trực, ngay lối vào để đăng ký và tiến hành các thủ tục xuất cảnh cho toàn bộ hành khách trong xe, trong đó có tôi. Khi đi qua cửa kiểm soát thì các nhân viên kiểm soát cho tôi qua, trong khi người đại diện công ty Du Lịch vẫn còn đang ngồi bên cạnh với những nhân viên đó. Nhận thức của tôi lúc đó biết rằng mình đã hợp lệ bởi sự đồng ý của những người trong trạm kiểm soát, tất nhiên tôi tin rằng thủ tục giấy thông hành đã hoàn tất, nên họ đồng ý cho tôi qua dễ dàng như vậy, mà không có một sự ngăn cản hay khó khăn nào.
Nhưng thật bất ngờ khi tôi lên xe để xe tiếp tục lăn bánh, mới chạy được khoảng 20 mét, thì bị chận lại và tổ công tác tiến hành kiểm tra hộ chiếu từng người và họ buộc tôi xuống xe vì không có hộ chiếu! Ngay lúc đó họ đưa tôi vào phòng, lục soát toàn bộ hành lý, và bảo rằng tôi đã lén đi qua cửa khẩu trái qui định, họ cho rằng tôi đã vi phạm điểm a – Khoản 3 - điều 22 nghị định 150 / CP mà thủ tướng Phan Văn Khải ký ngày 12/12/2005 “ Xuất cảnh trái phép.”
Thưa Quí Cấp!
Một lần nữa tôi khẳng định rằng :
Tôi là nạn nhân, chứ không phải là phạm nhân trong trường hợp này.
Tôi không tự động qua trạm, nhưng có sự đồng ý của tổ công tác kiểm soát, nếu đã cho phép qua rồi mà bắt giữ tôi lại thì đó là gài bẩy tôi.
Khi họ đã cho qua rồi lại qui chụp cho tôi là “ Xuất cảnh sai qui định.”
Xin Quí cấp là những người sáng suốt hãy suy xét xem, nếu ai đó muốn cố ý xuất cảnh trái phép, thì có dám đi qua CamPuChia bằng con đường chính của cửa khẩu Mộc Bài, dưới sự quan sát gắt gao của các tổ công tác kiểm soát hay không?
Nếu phạt thì những người cho phép tôi qua phải bị phạt, xin quí cấp hãy điều tra xem tại sao họ cho tôi qua rồi lại bắt nhốt tôi lại và cư xử tôi như một người phạm pháp. Còn tôi là một công dân trong nước khi đến cửa khẩu tôi phải chấp hành những mệnh lệnh, những qui định và dấu hiệu từ những người đại diện cho luật pháp, nếu họ thấy tôi không hợp lệ thì không cho tôi qua, nhưng tại sao cho qua rồi lại bắt nhốt, buộc tội tôi, rồi phạt tôi với 5.000.000 đồng một cách gượng ép như vậy?
Tôi gởi đơn khiếu nại này mong rằng Quí cấp can thiệp và hủy bỏ bản án 5.000.000 đồng để chứng minh rằng tôi không hề phạm luật pháp, đồng thời nói lên luật pháp Việt Nam vẫn còn là luật công bằng và những người lãnh đạo Việt Nam vẫn còn là những người công minh.
Chân thành cám ơn Quí Cấp.
TPHCM Ngày 12 tháng 09 năm 2006
Ngô Hoài Nở (Đã ký)
Qua Thư Trình và Đơn Khiếu Nại trên tôi thiết nghĩ cũng quá đủ để nói lên sự thật của vấn đề. Đúng sai, phải trái tuỳ nhận định của mỗi người, nhưng nếu hỏi, thì tôi chỉ có một câu trả lời duy nhất, vì sự thật là như vậy: “ Tôi là người không vi phạm xuất cảnh trái phép như lời buộc tội của cơ quan công quyền cửa khẩu Mộc Bài - Tỉnh tây ninh.”
Kính Trình.
21/09/2006
Mục Sư Ngô Hoài Nở
Email : joshuahoaino@yahoo.com
Điện Thoại : 0983111317