|
Thơ của tôi không phải là thơ Mà là tiếng cuộc đời nức nở Tiếng cửa nhà giam ngòm đen khép mở Tiếng khò khè hai lá phổi hang sơ Tiếng đất vùi đổ xuống lấp niềm mơ Tiếng khai quật cuốc đào lên nỗi nhớ Tiếng răng lạnh đập vào nhau khổ sở Tiếng dạ dầy đói lả bóp bâng quơ Tiếng tim buồn thoi thóp đập bơ vơ Tiếng bất lực trước muôn ngàn sụp lở Toàn tiếng của cuộc đời sống dở Và chết thời cũng dở, phải đâu thơ! Nguyễn Chí Thiện (Thơ của tôi - 1970) | |