MUỘN MÀNG

       (3)

        Kịp đến khi hiệp định Geneve chia đôi nước Việt Nam ra đời, hàng triệu người dân miền Bắc đành đứt ruột lìa xa miền đất chôn nhau cắt rốn, đau xót từ bỏ ngôi nhà từ đường, vườn tược, ruộng nương, tài sản qua nhiều đời chắt chiu mới tạo ra để lũ lượt bỏ vào miền Nam gn như với hai bàn tay trắng.  Gia đình Nguyên đã hoà vào đám đông di cư đó.  Riêng ông bà Đảm và hai cô con gái ở lại Hà Nội.  Ngày lên máy bay vào Nam cái Đoảng đã ôm choàng lấy Nguyên không chút ngượng ngập và sụt sùi khóc khi phải xa người đã nhận làm anh đỡ đầu, đã giúp đỡ, chỉ bảo Đoảng nhiều chuyện, cho Đoảng nhiều thứ và nhất là đã mang niềm vui đến với Đoảng nhiều lần.  Nguyên cũng đã cảm xúc mạnh khi phải xa cô bé láng giềng duyên dáng, mặn mà, nhanh nhẹn và đảm đang đó mà không biết đến bao giờ mới có dịp gặp lại.  Chàng nhớ đã vuốt tóc và an ủi người bạn nhỏ : 

        - Thôi bé đừng khóc nữa, anh tin sẽ có ngày mình lại gặp nhau và chúng ta lại vui đùa với nhau như ngày nào.

        Lời tiên đoán của Nguyên đã trở thành sự thật, nhưng trong một hoàn cảnh trớ trêu và oái oăm : giữa người thắng và kẻ thua trận, và đặc biệt hơn thế nữa vì hiện cái Đoảng lại đang nắm vận mạng Nguyên trong tay.  Nhưng sao Đoảng lại có tên Lượm, và lý do gì Đoảng lại kết tội ba mẹ Nguyên là bóc lột gia đình nàng, trong khi ngày xưa chính Đoảng cũng đã nhiều lần kể cho Nguyên nghe những lời ba nàng đã nhắc nhở về ơn nghiã đối với cha mẹ Nguyên và phải cố gắng đền đáp.  Tại sao Lượm lại nhiều lần đe doạ tính mạng của Nguyên, cố ý hành hạ và bắt chàng phải viết đi, viết lại những sự việc đã được khai rõ ràng nhiều lần, giờ đây lại còn đặt điều bắt chàng viết về một việc mà chàng rõ là không hề xẩy ra : bóc lột gia đình Lượm, tức gia đình cái Đoảng ngày xưa ở Hà Nội.  Bây giờ Nguyên mới thấy hối tiếc những ngày đầu khai báo, vì quá sợ sệt nên chàng đã khai tất cả nguyên quán, sinh quán, trú quán cả ở ngoài Bắc cũng như trong Nam, nhất là cái địa chỉ oan nghiệt ở đường Nguyễn Thượng Hiền.  Nếu chàng không ngây thơ, khờ khạo khai rõ như vậy thì làm sao cán bộ Lượm lại có thể tìm ra chàng để hành hạ không nương tay như thế này.  Nhưng sự việc không hay đã xẩy ra, hối tiếc thêm cũng không giải quyết được, Nguyên tự nhủ bây giờ phải nghĩ ra viết cái gì, viết như thế nào đây.

        Ngày hôm sau Nguyên lại cặm cụi viết những gì chàng đã viết nhiều lần trước đây.  Còn điểm Lượm mới yêu cầu thì chàng khai là không rõ công việc của ba mẹ chàng vì lúc đó Nguyên mới có 18 tuổi, chỉ đi học chứ không hề tham dự vào công việc làm ăn buôn bán cũng như giao thiệp với người khác của cha mẹ chàng.  Nguyên hy vọng với lời khai sự thật và hợp lý này sẽ làm vừa lòng Lượm rồi nàng sẽ để cho Nguyên yên thân.  Sau hơn bốn ngày đắn đo để viết, Nguyên nạp tờ khai này.

Nguyên lại trở về đội đi lao động.  Hai tuần lễ trôi qua không thấy bị kêu lên văn phòng trại nữa Nguyên đã khấp khởi mừng thầm và nghĩ rằng có lẽ cái hạn riêng của chàng cuối cùng cũng phải hết.  Các bạn tù đôi lúc cũng vui chung với chàng.  Nhưng tất cả đã lầm.  Một buổi sáng ngay khi đang lao động cán bộ Lượm, trong đồng phục công an vàng với khẩu K-54 dắt sau lưng đã đến tận nơi lao động của đội và lãnh Nguyên dẫn đi, mọi bạn tù đều nhìn Nguyên với ánh mắt ái ngại, thương cảm.  Một vài người vội quay mặt đi và lén làm dấu thánh giá cầu nguyện.  Nguyên di chuyển như một xác chết biết đi, lúc thẳng, khi thì rẽ bên phải, rồi bẻ qua trái theo lệnh của Lượm theo sát sau lưng.

, nhưng sao lại thế này, Nguyên chợt tỉnh hẳn người để thấy rằng Lượm đã bắt chàng đi sâu vào rừng chứ không phải đi về phòng an ninh trại.  Nguyên cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng làm nổi gai ốc khắp người.  Chàng dáo dác nhìn khắp nơi như cố tìm một chỗ thoát thân vì cảm thấy đã đến đường cùng.  Thật bất ngờ khi Lượm chợt bước nhanh sát Nguyên và nói thật nhỏ :

- Anh đừng ngại, nếu muốn thủ tiêu anh thì làm ở đâu mà lại không được.  Anh vào bụi rậm này thay đồng phục công an em đã để sẵn, rồi anh chạy xe Honda chở em đi về một căn nhà người quen không xa đây lắm, nửa đêm hôm nay em sẽ đưa anh lên thuyền vượt biên! Bây giờ không có nhiều thì giờ để em giải thích, hãy thay quần áo nhanh lên.

          Nguyên ngơ ngác không tin vào những gì vừa nghe được nhưng rồi lại nghĩ đến hoàn cảnh khốn cùng, không lối thoát hiện tại của mình.  Nguyên chợt lượng giá Lượm qua vẻ mặt của nàng hầu có một quyết định chính xác và thấy hình như lúc bấy giờ Lượm không còn nét hung hãn, tàn bạo như trước, nhất là lại thấy chiếc xe Honda Dame dựng ở gốc cây với bộ đồng phục vàng xếp thẳng nếp đặt trên yên xe.  Đắn đo một lúc Nguyên lẳng lặng mặc bộ đồng phục đó vì chàng tin Lượm đã nói thật nếu muốn thanh toán chàng thì họ đã làm từ lâu, chứ đâu phải chờ đến bây giờ để giăng bẫy mà thủ tiêu.  Người Cộng Sản đâu ngại dư luận quốc tế, nhất là đâu có ai biết đến thân phận nhỏ bé, vô danh tiểu tốt như Nguyên để họ phải tốn công dựng mưu.  Họ lùa cả một miền Nam rộng lớn vào tù mà có quốc tế nào làm gì được họ đâu.  Điều quan trọng nhất Nguyên nghĩ là ba mẹ chàng và ngay chính bản thân Nguyên cũng đã luôn luôn gieo hạt giống tốt vào thuở trước và giờ đây Ơn Trên ngó xuống bù đắp.  Hơn thế nữa chính Nguyên cũng đã dự định vượt ngục nhưng bất thành vào năm ngoái kia mà.  Thôi thì cũng đành lîều nhắm mắt đưa chân vậy, nếu có chuyện gì xấu xẩy ra thì âu cũng là dịp để thoát cảnh khổ ải trần gian đầy đọa này, Nguyên tự nhủ khi thay bộ đồng phục Công An vàng. 

          Theo chỉ dẫn của Lượm ngồi phía sau, Nguyên chạy Honda theo con đường đất đỏ ngoằn ngoèo khoảng độ gần nửa tiếng thì qua Bà Rịa, đi theo quốc lộ 15 về hướng Saigon khoảng mươi phút thì Lượm bảo Nguyên rẽ vào một căn nhà lá nằm khuất hẳn phía trong.  Nguyên và Lượm được đưa vào một căn phòng nhỏ, nơi đó hai người thay quần áo dân sự.  Giờ này nhìn Lượm trong quần lãnh, áo ngắn tay thì Nguyên thấy rõ ràng đã gặp lại cái Đoảng hoàn toàn của ngày xưa.

          Lúc này mới khoảng hai, ba giờ chiều, còn khá nhiều thì giờ trước khi lên thuyền lớn tiến ra biển rộng.  Đoảng thủ thỉ với Nguyên :

  - Tha lỗi cho em Nguyên nhé, em phải lớn lối nạt nộ anh, cùng thi hành nhiều biện pháp mà em biết làm anh buồn và trách em nhiều nhưng xin anh hiểu những chuyện đó rất cần thiết để bọn chúng không nghi ngờ.  Ngay hôm gặp anh ở giàn đậu bắp em đã nhận ra anh mặc dầu xa anh đã trên hai mươi năm.  Những ân nghiã ba mẹ anh đối với gia đình em, và ân tình riêng anh đã cho em không một thứ gì trên cõi đời này có thể trả nổi.  Sau khi gia đình anh vào Nam em đã ốm liền mấy ngày mới khỏi.  Em biết là anh đã xâm chiếm hồn em rồi, nhưng làm sao chúng mình gặp lại nhau với tình cảm đôn hậu như ngày nào được.  Gia cảnh nhà anh quá cao xa, em với không tới, lại thêm chuyện cả nhà em lam lũ chân tay nên nhà nước đã kết nạp tất cả vào Đoàn, Mặt Trận rồi Đảng, càng ngày em thấy hố ngăn cách giữa em và anh về ý thức hệ càng rộng thêm.  Vì công tác Đảng em nhận lời lấy một đảng viên trong ngành công an, sau đó em cũng được bố trí vào ngành này và đổi tên thành Lượm.

          Nguyên vẫn còn ngỡ ngàng trước sự đột biến của sự việc, chàng vẫn chưa tin những chuyện đã xẩy ra là có thật, mắt vẫn trừng trừng ngó vào khoảng hư không.  Đoảng phải nhiều lần lay vai Nguyên để kéo chàng về thực tế.  Giật mình tỉnh giấc, Nguyên cầm tay Đoảng, ngùi ngùi :

        - Anh không biết nói gì để cám ơn bé Đoảng đây.  Em đã hồi sinh anh.

          Đoảng vội lấy tay che mîệng Nguyên và tiếp :

        - Anh không cần phải nói gì với em cả.  Đây là việc em phải làm, vì ơn anh, ơn gia đình anh, vì lời hứa với bố em trước khi qua đời và nhất là từ khi vào miền Nam trù phú này, chúng em thấy đã bị lừa dối trắng trợn.  Miền Nam của các anh không bị bóc lột, bần cùng hoá như chúng em thường bị nhồi sọ, con người các anh nhân ái, đôn hậu, có tình người, có văn hoá, chính người miền Nam và nhất là các anh bị cải tạo đã chuyển hướng tâm tư những cán bộ như chúng em. 

          Đoảng ngậm ngùi tiếp nối:

        - Tuy chúng em không ai dám nói với nhau về những chuyện này, nhưng trong ánh mắt, vẻ mặt của mỗi người đều nói lên tâm trạng bất mãn, chán chường, tuy tất cả đều phải câm nín đi nốt đường trần lót toàn bằng giả dối, lừa đảo lấy bạo lực để trấn áp những phần tử chống đối hoặc dám nói lên sự thực kể cả những đảng viên cao cấp.  Tất cả giống như một con ngựa bị bịt mắt chỉ còn biết tiến thẳng tới phía trước dưới ngọn roi da không xót thương của người  xà ích.

          Nguyên lặng đi vì cảm động, vì sung sướng trước sự tỉnh ngộ của một đảng viên Cộng Sản, đã dám nói rõ những tình cảm, tâm tư chân thật.  Nguyên thắc mắc :

          - Thế ngày mai sau khi đưa anh đi rồi Đoảng ăn nói thế nào với cấp trên về anh, vì chính em đã lãnh anh từ "hiện trường lao động" cơ mà ?

          - Anh không phải lo, em đã quyết định đi theo với anh.  Đã có nhiều cán bộ các cấp bỏ đi như thế này rồi, và giờ đây họ đều ở Mỹ cả.  Anh còn nhớ chị Đến không? Vợ chồng chị ấy và hai con cũng vừa tới Mỹ được vài tháng nay.  Chồng chị Đến có người chị họ, chồng chị này là thiếu tá  giám đốc sở công an Bà Rịa.  Xã Hải Sơn này thuộc quyền sinh sát của anh ấy, và cái nhà mà chúng ta đang ở tạm là của người đàn em thân tín.  Anh ấy đã tổ chức nhiều chuyến vượt biên như thế này và đều thành công.  Chính gia đình chị Đến cũng ra đi từ đây.  Em đã phải nhiều lần dò ý rồi năn nỉ xin anh chị ấy hai chỗ cho anh và cho em đấy chứ, gian nan lắm anh ạ, rồi thì họ cũng xiêu lòng mà nhận, do đó em mới kéo dài những ngày làm bộ hỏi cung và nạt nộ anh đấy chứ vì để chờ ngày ra đi.

          Nguyên cảm thấy không được vui lắm vì chàng chưa biết gì về hoàn cảnh gia đình của Đoảng cả, nên xin lỗi cắt ngang câu chuyện để hỏi, Đoảng đáp :

        - Bố mẹ em đều qua đời sau khi giải phóng được khoảng một năm, chính bố em trăn trối bằng mọi giá em phải vào Nam để tìm gia đình anh hầu may ra đỡ đần được phần nào chăng vì ai cũng biết rõ số phận của mọi người dân miền Nam sẽ ra sao sau khi bị nhuộm đỏ.  Còn chồng em thì chết vì nhồi máu cơ tim năm 1974, chúng em chưa có con với nhau.

        Nguyên lại thắc mắc :

        - Nghe kể về chồng em anh cứ tưởng em đang nói về cuộc đời của một người nào đó chứ không phải của chính em vì cách nói của em có vẻ thản nhiên quá.

        - Thật vậy anh ạ, chúng em lấy nhau mà có quen biết gì trước đó đâu, cơ quan bố trí hết, chống đối lại chỉ có nước đi mò tôm mà thôi.  Sau khi thành vợ chồng ở với nhau vài ngày thì lại xa nhau vì cơ quan làm việc của mỗi người ở cách nhau hàng trăm kí lô mét cơ.  

          Đoảng kể  tiếp với giọng chán nản :

        - Ngày xưa Ngưu Lang Chức Nữ còn được gặp nhau hàng năm chứ trong suốt năm năm chúng em là vợ chồng chỉ gặp nhau được đúng ba lần, mỗi lần không quá bốn ngày, có lẽ vì vậy mà chưa thể có con với nhau được, thế mà lại may anh ạ.  Anh có tưởng tượng được không anh ấy chết em cũng chẳng hay, cơ quan chỉ báo tin sau khi chồng em đã chết được gần một tháng.  Thành thử tình cảm em đối với anh ấy cũng như đối với người hơi quen quen mà thôi, chẳng ân tình, chẳng yêu thương, và cũng chẳng xót xa gì cả.

           Nguyên còn đang ngậm ngùi cho thân phận một cán bộ trung kiên của Cộng Sản  thì người liên lạc xuất hiện và ra hiệu cho hai người đi theo.  Sau một hồi im lặng di chuyển qua các bụi cây và đồng trống họ leo lên một chiếc thuyền nhỏ có khoảng dăm sáu người.  Cuối cùng tất cả được chuyển lên một chiếc thuyền lớn với nhiều người đã lố nhố trên đó, rồi  thuyền trực ch biển khơi. 

           Cuộc hải trình thuận buồm xuôi gió như chương trình đã dự định.  Tuy biển yên sóng lặng nhưng vì không quen đi biển nên cả Đoảng và Nguyên đều say sóng, mệt nhọc nằm bẹp phía cuối thuyền.  Nguyên cố gắng lấy từng miếng xâm nhỏ, do người nhà chỗ tạm trú ở Hải Sơn cho có lẽ theo lời căn dặn của người tổ chức, để Đoảng ngậm cho có thêm sức chịu đựng, và chàng cũng xin chủ ghe một ít thức ăn khô cùng ít nước uống để thấm giọng vì đã hai ngày qua họ chưa có một chút gì bỏ bụng cả.  Nhìn Đoảng rã rượi vì mệt nhọc và lem luốc vì những vệt lọ nghẹ dính chằng chịt đầy người do chủ ghe đã cẩn thận nhắn nhủ nữ hành khách nên thoa lên mặt mũi, chân tay để phòng khi gặp hải tặc tấn công thì họ thấy dơ bẩn, xấu xí mà sẽ không bị hãm hiếp, Nguyên bỗng thương cảm cho hoàn cảnh của Đoảng và lẫn cả riêng chàng.  Đoảng rồi đây sẽ là gì của chàng? Hồi ở trong nhà tạm trú Đoảng đã chẳng thố lộ với Nguyên là nàng thực sự vui khi đọc hồ sơ Nguyên khai còn độc thân rồi hay sao và nhất là lúc hỏi cung Đoảng nhất định bắt Nguyên xác nhận rõ ràng tình trạng gia đình của chàng, và chính Nguyên cũng nhận thấy nét mặt Đoảng thoáng hiện vẻ rạng rỡ khi biết rõ Nguyên chỉ có một mình.  Nàng giờ thì góa chồng đi chung với một người góa vợ thì hợp lý quá rồi chứ còn gì nữa.  Hoàn cảnh của Đoảng đáng thương, hành động của Đoảng thật can đảm.  Nàng đem cả mạng sống  của chính nàng ra để đánh đổi, chứ còn việc ngày xưa gia đình Nguyên giúp đỡ gia đình nàng thì quá bình thường, chuyện đó không làm ba mẹ Nguyên nghèo bớt hay gặp nguy hiểm gì cả, không thể nào so sánh được với việc Đoảng đã làm. Nguyên tự nhủ kiếp sống còn lại này của chàng hoàn toàn nhờ Đoảng tái tạo thì Nguyên cũng xin dâng hiến hết cả lại cho nàng để phải đạo làm người. 

Nguyên bỗng giật mình khi nghe những người trên thuyền vừa la vừa chỉ vài chấm nhỏ hiện lên chân trời.  Tất cả đều mừng rỡ với viễn ảnh được tầu buôn nước ngoài sẽ vớt họ lên và cho đi định cư tại các nước mà nhng chiếc tàu đó trc thuc.  Tất cả đều xôn xao, hớn hở và tươi nét mặt.  Nhưng rồi mọi người đều hốt hoảng, vài người bật lên khóc khi những chấm nhỏ đó hiện rõ thành bốn chiếc thuyền đánh cá Thái Lan với mũi thuyền nhọn hoắt, trên thuyền toàn những hình dáng gân guốc, dữ dằn, tay dao, tay búa, với những tiếng hú man rợ.  Không còn nghi ngờ gì nữa, nỗi lo sợ gặp hải tặc Thái Lan đã thành sự thật.  Có lẽ họ đã thỏa thuận với nhau từ trước nên ba chiếc thuyền vây tròn phía ngoài để một chiếc duy nhất quăng giây kéo chiếc thuyền vượt biên sát thuyền họ.  Rồi như một đàn quỷ dữ, những bóng dáng đen đủi, lực lưởng phóng qua chiếc thuyền nhỏ bé đang rung lên dưới buớc chân của loài ác quỷ.  Tiếng trẻ em khóc thét lên khi bị ném xuống biển sau khi bị dằng khỏi tay những bà mẹ.  Những tên ma vương lôi xềnh xệch những bà mẹ đáng thương này cùng những cô thiếu nữ về lại thuyền của chúng giữa những tiếng lạy lục, khóc lóc, chúng không hề động tâm.  Chúng chia nhiệm vụ cho vài tên gom hết đàn ông, thanh niên trên thuyền lại và ra lệnh phải nộp hết vòng vàng, nữ trang, tiền bạc, chúng sẵn sàng chém không nương tay những ai không nghe lệnh.  Đoảng nằm phía sau thuyền gần đống dây thừng nên hải tặc thấy sau cùng.  Những tiếng cười man dại đầy thú tính vang lên có vẻ thích chí khi tìm thêm một nạn nhân nữa.  Vì thấy Đoảng có vẻ yếu sức nên thay vì lôi đi như những người đàn bà khác thì chúng tung hứng Đoảng từ cuối thuyền tị nạn tới chỗ thuyền chúng cặp sát từ tay tên cướp biển này đến tay tên khác như chơi bóng chuyền.  Tiếng Đoảng hét từ từ nhỏ dần vì kiệt sức, nàng lả dần, lả dần ..... Quá đau lòng trước cảnh người ơn bị nạn, Nguyên quên hẳn nguy hiểm, lấy hết sức bình sinh phóng tới húc đầu vào tên cướp biển đang ôm Đoảng.  Vì không lường được phản ứng quá bất ngờ này nên tên cướp biển đó ngã xuống sàn thuyền, khiến Đoảng cũng ngã theo và vì vậy đã đánh thức nàng dậy để chứng kiến cảnh hãi hùng khi những tên khác liên tục dùng dao chém xả không chút thương tiếc xuống thân hình còm cõi của Nguyên.  Đến khi thấy Nguyên chỉ còn là một đống thịt bầy nhầy đẫm máu thì chúng vội vàng đẩy xuống biển khơi.  Đang tê liệt toàn thân khi thấy tận mắt người thương bị bầy quỷ dữ chém giết, Đoảng chợt thét lên thật ai oán, não nùng : "Anh Nguyên chờ em với"  và một sức mạnh vô hình nào đó đã vực nàng đứng dậy rồi lao xuống biển theo xác Nguyên.  

Gió biển vẫn vô tình nhẹ nhàng mơn trớn mặt biển tạo nên những làn sóng lăn tăn vỗ nhẹ vào mạn những chiếc thuyền gây nên tiếng xào xạc đều đặn, buồn nản.  Đây đó vài cánh hải âu lạc loài bay lượn quanh chỗ vừa xẩy ra thảm cảnh và kêu lên những tiếng thật thê lương như một tiễn biệt cuối cùng hai cuộc đời dở dang, lỡ làng nhưng cuối cùng tuy muộn màng cũng dìu dắt được nhau về cõi vĩnh cửu.

New York, Tháng 3 năm 2002

Ninh Thuận