|
XÀ LIM CHÍ HÒA. Cho tới bây giờ, nếu ai hỏi anh có ước mơ gì lớn nhất ? tôi không ngần ngại trả lời liền. - Được một lần trở về VN, được vào trong khám lớn CHÍ HÒA, được phép đi hết một vòng các khu, các đường hầm bên trong khám, được trở lại XÀ LIM số 48 khu ED để nhìn lại nơi mà mình đã bị biệt giam hơn 9 tháng. Để được thấy những kiến trúc xung quanh, để được thấy hết những cái gì mà chính nó đã làm mình như điên như dại , mò mẫm suy đoán trong hơn 9 tháng trời. Một thằng công an nhí, đi vào trại gọi - Anh nào là L. T. H. ? Tôi với cái quần xà lỏn và áo thun, bước ra - Anh là L. T. H ? hắn hỏi tôi. - Vâng! tôi trã lời ngắn gọn - Theo tôi ra gặp trưởng trại . Hắn nói tiếp Trong suốt 10 ngày nằm trong thùng conex này,đối với cuộc đời của một tù cải tạo, tôi được ăn uống như "ông hoàng" bởi đồ tiếp tế được đóng góp của gần ngàn bạn bè trong trại. Có một lần không biết nhờ nài nỉ hay áp lực, thằng B. N. Th. ( tức Lổ trí Thâm NT68 bây giờ ) đã dành được nhiệm vụ đem thức ăn cho tôi. Khi mở cửa conex thằng Th. chẳng dám nói gì hết vì có thằng cán bộ đứng kế bên, Th. chỉ nhìn tôi nháy nháy con mắt . Ngày hôm đó tôi ăn một tô cháo gà với một cái đùi gà to ngon lành, khi ăn hết tô cháo ở dưới đáy tô có một miếng giấy với chử viết của thằng T. V. Th. ( T. râu NT68 - B1 giờ đang ở SANTA ANA) - Ê H. ! yên tâm, ráng giữ gìn sức khoẻ, cần thuốc men hay quần áo gì thêm báo cho thằng đưa cơm, anh em sẽ gởi cho. Hẹn gặp nhau tại MỸ. Ở trong thùng conex vừa tối, dơ dáy, nóng, hôi thúi, đã vậy bọn cán bộ nhí cứ hảy mỗi lần đi đâu nhậu nhẹt say sưa về, buồn tình đến đá, đập vào cửa ầm ầm kèm theo tiếng chửi bới đễ hành hạ thêm , khiến mỗi lần như vậy là mỗi lần tôi phải khổ sở bịt hai lổ tai , nín thở chịu đựng. Nhưng mặc dù phải chịu đựng khổ sở như vậy, trong bụng tôi không chút gì sợ hải, đã vậy còn thấy mình bỗng nhiên như trở thành "anh hùng", bởi vì tin chắc rằng bên cạnh mình còn có hàng ngàn bạn bè yểm trợ , cũng như tin tưỡng rằng cái ngày "TRỤC XUẤT SANG MỸ " cũng không xa lắm !..ở tù , được thả về chưa đã ! được đưa thẵng sang MỸ gặp lại vợ con như vầy ôi ! đã quá !... Thế rồi 10 ngày trôi qua, với khoảng ba lần lên xuống thẩm vấn, nhưng không lấy được một lời khai nào của tôi. Khoảng 3 giờ chiều ngày mùng 3 tết, 4 thằng cán bộ mặt mủi lạ hoắc đến mở cửa conex, ra lịnh cho tôi mặc lại quần áo rồi dẫn đi. Chúng dẫn đi ra tới phòng điều tra ,một thằng ra sau lưng tôi dùng cái còng sắt, loại còng của cảnh sát ngày xưa , còng tréo 2 tay tôi, cùng lúc đó một thằng khác dùng một tấm vải bịt mắt tôi lại. Bịt mắt còng tay xong chúng dìu tôi đi !. Lúc bấy giờ tôi bắt đầu thấy sợ !...2 năm về trước thưở còn quản lý bởi BỘ ĐỘI tôi đã thấy và đã nghe kể nhiều về những người bạn khi bị bịt mắt còng tay như vậy là đem đi bắn ! - Đứng im! không được quay lại Trong tư thế đứng úp mặt vào tường chúng khom xuống còng 2 sợi giây xích to 1 đầu vào 2 chân tôi một đầu vào một cái chốt gắn vào tường, sau đó tháo băng bịt mắt tôi ra. - Quay lại. Tôi quay lại, khoảng 4 thằng công an đang đứng trước mặt, có 1 thằng mang cấp bực thượng uý, tay cầm cuốn tập ghi chép.. hắn nói - Vào đây, mà ồn ào, leo trèo, là chết đấy nhé !... Thằng thượng uý này to con, đẹp trai có nét giống như thằng C. (FÁT XÍT) NT68 bây giờ nữa. Sau đó bọn công an khoá cửa xà lim lại rồi đi. Bọn chúng đi độ năm phút sau tôi mới hoàn hồn và bắt đầu di động đôi chân, mắt bắt đầu quan sát. Vổ tay vào vách tường, với kinh nghiệm của dân CÔNG BINH tôi biết ngay tường này bằng bê tông trong có cốt sắt, không phải tường gạch. Tường dày ít ra cũng 3 tấc, cánh cửa chính dầy ít ra cũng 1 tấc bằng loại gổ lim cứng chắc , ngang tầm mắt có một cửa nhỏ độ một tấc vuông chỉ kéo mở ra được từ bên ngoài đễ kiễm soát tù. Cánh cửa xà lim cao hơn nền nhà độ 5 phân nhờ vậy có chút ánh sáng từ đó vào, cũng như nếu nằm sát xuống sẽ thấy được chân của người đi bên ngoài. Phía trên đầu cửa có một khoảng chấn song sắt, nếu đu được lên sẽ nhìn ra ngoài được một chút, và cũng từ đó có ánh đèn xuyên qua vào trong xà lim. Diện tích căn phòng vuông vức mỗi cạnh 3 thước, bên góc trái có một cái lavabo đã hư, và một bàn ngồi cầu tiêu. Vách phòng sơn đen , cửa xà lim sơn đỏ đóng đầy bụi đất dơ dáy. Xà lim này vừa thiếu ánh sáng vừa ở từng cao nên lạnh , người tù nào ở xà lim sau 3 tháng ra ngoài thì da như bị đóng rêu xanh mướt phải phơi nắng cả tháng sau mới lấy lại bình thường. - Đây là ở đâu ?..! Đó là câu hỏi đầu tiên trong đầu, bởi vì qua thời gian hơn hai năm đi cải tạo, sống chung đụng với các bạn bè từ tình báo đến cảnh sát hoặc quân đội thuần tuý, tôi được biết nội trong phạm vi Saigon, Biên hoà đã có hàng trăm trại giam cầm tối mật, đặc biệt dùng đễ nhốt, để thẩm tra tù nhân chính trị , cộng sản cao cấp bị bắt. Có những căn biệt thự to ở đường NGUYỄN TRÃI, TÚ XƯƠNG, PASTEUR... bên ngoài nhìn vào không thấy gì lạ hết nhưng bên trong,là những trại tù , có những phòng thảm vấn rất tối tân, kiên cố... - Địt mẹ! bốn không ! địt mẹ ông cho mày bốn không!.. Lần thứ hai chúng bịt mắt tôi lại cho ngồi trên một cái ghế, bọn chúng đứng ngồi xoay quanh , cứ một câu trả lời không của tôi là một cú đánh hoặc thụt vào hông, vào đầu, vào lưng. Cái đầu tiên là đau nhất vì bất ngờ, những cái sau thì khi chuẩn bị mở miệng nói không, tôi đã gồng mình sẳn sàng để đón nhận, vì thế cũng đỡ hơn, hay có lẽ vì đau quá trở thành hết đau. Lần thứ ba, lần này chúng đánh bằng tay và đá bằng chân, và không cần bịt mắt. Tôi, khi bị đánh cố tình la đau thật lớn theo lời dặn dò của bạn bè, khiến chúng nổi giận thêm bắt tôi im, nhưng càng bắt im tôi càng la lớn hơn, cho đến khi tôi không còn biết gì nữa bởi một cú móc nhập nội đánh vào tim hổng cả hai chân văng vào vách tường. Đến khi tỉnh dậy, thì tôi thấy có một cán bộ cấp đại uý người miền nam đứng bên. Ông ta có vẻ giận dữ trước hành động đánh đá quá hung bạo của bọn cán bộ công an trẻ miền bắc, ông ta xin lỗi tôi và hứa sẻ la rầy bọn đánh tôi. Ông ta bảo rằng vì tình cờ nghe tiếng la lớn của tôi vội tới ngăn nhưng đã chậm. Tôi không dễ dàng tin tưởng vào lời nói an ủi của lão đại uý cán bộ này, nhưng kể từ sau hôm đó trở về phòng xà lim tôi không còn bị cùm hai chân nữa. Đánh đấm như vậy chỉ là cách tra tấn lạc hậu, dã man của bọn cán bộ trẻ vô học. Ngoài ra chúng cũng còn những phương pháp văn minh hơn !.. Chúng dùng một máy thâu băng, đặt trong một xà lim ở giữa dãy, cho phát thanh liên tục những tiếng đấm đá, tiếng rên la gào thét của tù nhân để làm kích động những tù nhân khác. Mỗi lần tháo cùm dẫn một tù nhân nào ra khỏi xà lim đi xuống phòng điều tra, chúng đều dùng một bao cát trùm kín đầu lại, rồi dìu đi, để người bị dìu đi không biết ở đây là ở đâu, cũng như nếu có người nhìn lén thì cũng không biết đó là ai. Ngồi trong phòng điều tra, thỉnh thoảng có một tù nhân khác cũng bị trùm bao cát nhưng có khoét hai lổ mắt, bước vào đó là đễ nhìn mặt. Ban đầu từ sau khi cuộc biễu tình xảy ra, bọn chúng cố gắng lắm cũng không thể tìm ra manh mối những leader. Chúng đã tra xét hồ sơ, tìm ra một sĩ quan có cha là trung tá bộ đội tập kết ngoài bắc về, bất thần chúng vào cô lập người sĩ quan này rồi dẫn ra ngoài trại cách ly với các trại viên khác, rồi với sự khuyên nhủ , dụ dỗ của người cha , thằng sĩ quan này đã khai ra những tên mà hắn biết được, nghe gọi nhau trong đêm đó, vì vậy thằng tên H. tự H. RỐNG bị bắt chỉ vì trùng tên với một thằng leader khác cũng tên H. ...! Thật ra H. RỐNG chỉ có tội nhẹ thôi ! nhưng cũng là có tội !.... - Tên gì K mấy ! Thằng kế bên nhận được" mail " lấy đọc một lúc sau tôi nghe tiếng vổ vào vách vòng dây kẽm gai qua để lấy "mail" - Tên THÁI , tài xế, K1 Vui quá ! thế là từ đó tôi đã có một người để liên lạc.! .. tôi không biết các bạn có thông cãm được với cái vui này của tôi hay không ? nhưng đây là niềm vui không thể nào diễn tả được trong đời tôi. Sống trong một phòng tối, một mình chỉ có niềm vui bằng những con kiến và con chuột hoặc đôi lúc trong đêm thì với "CON MA VÚ DÀI ", nay có một người đễ liên lạc ...vui quá !... -Báo cáo cán bộ buồng 6, gác hai khu FG có ngươi bịnh nặng ! Hoặc -Báo cáo cán bộ buồng 9, khu AH có người đau bụng ...đẻ !... - Ê ! leo lên cửa xà lim đạp chân vô lổ cửa, leo lên tụi bây, QUỲNH HEO đây! Thằng QUỲNH này ở K1 hắn phụ trách nuôi heo một chuồng heo của cán bộ, hắn bị bắt đi trước tôi một tuần, khi hắn bị bắt đi tôi có nghe tin đồn, thằng QUỲNH này có thời gian ở chung với B. N. Th. (NT68), thằng Th. lúc đó sống khỏe, hay mập như bây giờ, cũng nhờ vào ăn sớt phần CƠM HEO do thằng QUỲNH đó dành cho..!. - Trung đây ! hình như thằng H. RỐNG ở xà lim 48 , thằng nào ở gần gọi nó leo lên!... TRUNG mập, bự con , đầu hớt cua, (tôi và cả thằng Th. cũng không nhớ họ nó là gì) nhưng biết chắc là nó cũng học NT68 hình như là ở B2, sau này khi được thả về tôi có gặp hắn một lần rồi mất biệt. Thêm một thằng nữa tên VIẾT không nhớ họ nhưng biết chắc là NT68 hình như là ở B1, hắn cũng bị bắt về và ở xà lim kế thằng TRUNG. - H. RỐNG đây !... TRUNG hả ! VIẾT hả ? Ê ! nhưng đừng kêu tên nữa cứ gọi RỐNG là đủ... - Ê ! RỐNG ! tụi nó đánh đau quá ! mày có sao không ? XÀLIM của mày là xà lim số 48, đừng sợ ! TRUNG QUỐC đánh chiếm 6 tỉnh miền BẮC gần vào tới HÀ NỘI. !.. CAO UỶ LIÊN HIỆP QUỐC qua VN lo việc tụi mình, mỗi ngày ăn xong mày hãy lật đít tô đọc tin tức, tìm một cái gì nhọn viết tin tức cho anh em nghe, ráng lên nha mày H. RỐNG !... Kể từ đó thêm một niềm vui nữa, đó là những tin tức, những lời hỏi thăm nhau được chúng tôi trao đổi bằng cách viết sau đít những cái tô màu xanh hay đỏ, đựng thức ăn cơm canh. Những cái tô đó khi thu lại để rửa, hay khi phát cơm đều rất ít trùng hợp, nhờ vậy sau khi nuốt cục bột mì luộc hoặc miếng cơm, chén rau muống luộc dù chỉ có chút xíu, nhưng những chữ viết đàng sau đó chính là những liều thuốc bổ, chúng đã làm cho tôi dần dần thấy tỉnh táo. Cũng nhờ vào sự can thiệp của Cao uỷ LIÊN HIỆP QUỐC đặc trách về vấn đề tù nhân chính trị nên các vụ tra tấn ngưng hẳn lại, nếu không có lẽ sẽ có thêm nhiều thằng chết, hoặc ít ra chúng cũng đem xử bắn vài thằng làm gương rồi. Trước đây những năm 75, 76, 77 đã có những sĩ quan cải tạo bị đem xử bắn, chỉ vì những tội rất đơn giản như dự mưu trốn trại, gởi thư lén về gia đình, đã có một cử chỉ hay một lời nói nào đó bị coi là phản động....! Đối với con người, không có cái gì đáng sợ bằng sự CÔ ĐỘC. Hồi còn học trung học tôi nhớ có một bài trong quyễn English for today, người ta đã phải lo lắng rất nhiều về nỗi khổ sở của một phi hành gia, nỗi khổ sở mà hắn sẻ phải chịu đựng đó là sự cô đơn một mình trong phi thuyền, khi mà phi thuyền phải bay trong quỹ đạo suốt mấy ngày liền. Cái hay đặc biệt trong kiến trúc của khám CHÍ HOÀ là ở chỗ, bất cứ tiếng động , tiếng la hét, tiếng biểu tình , hay cả như tiếng súng bắn nào trong CHÍ HOÀ đều chỉ quyện lại lẩn quẩn bên trong, người ở vòng ngoài khám sẽ không bao giờ nghe thấy được gì hết. Ban đêm bất cứ tù nhân dù đang ở khu nào có gì muốn báo cáo chỉ việc la lớn lên thì âm thanh sẻ nghe rõmồn một nhứt là phòng của cán bộ bên dưới. Ngoài ra ,với những cọng kẽm gai,tôi cũng đã lần mò khoan được những lổ nhỏ xuyên qua 3 tấc bê tông của XÀ LIM kế bên, và nguỵ trang cẩn thận....! Sau vài câu hăm doạ, hắn đưa ra những bản thảo tập nhạc sáng tác của tôi ! Cộng thêm những hình ảnh thư từ của vợ tôi từ MỸ gởi về , do ba tôi chuyển vào cho tôi mà hắn giữ lại từ lâu theo mưu đồ của hắn. Cầm một lá thư của vợ tôi hắn đưa lên đọc: - Anh an tâm em đã tìm ra đường dây chạy thuốc lo cho anh về và sang đây với con...ráng giử sức khoẻ....! Sau khi đọc, hăm doạ một hồi, hắn lộ dần ý định, bảo tôi viết thư cho vợ, bảo gởi về 5 ngàn đô la, theo tên một địa chỉ của hắn, thì hắn sẻ thả tôi ra về, đã vậy sẽẻ còn lo cho vượt biên !....? còn không tôi sẻ bị đổi từ diện học tập cải tạo, đưa ra toà và lãnh án tù có khi đến chung thân hoặc tử hình. Tôi vô cùng hoang mang, không biết phải làm gì cho đúng !... Hắn cho tôi trở lại XÀLIM để suy nghĩ, về lại XÀLIM tôi kể chuyện đó với anh bạn tên THÁI ở XÀLIM tay phải. Tôi nhận được câu trả lời: Thế là tất cả mọi việc từ hăm doạ đến đòi làm tiền của thằng thượng uý chấp cung, đã được tôi kể ra hết, và sau đó tôi ký vào tờ khai. Sau này khoảng 2 năm , tôi biết được thằng thượng uý đó, bị tước hết cấp bực tuổi đãng, và bị vào tù vì dính líu với thêm nhiều tội khác nữa, hắn vào tù cùng băng hối lộ tham nhũng với Đại tá công an tên ĐÀO LƯỢNG, giám đốc trại giam TÂN HIỆP SUỐI MÁU, xếp trực tiếp của hắn. Ngay ngày hôm sau,tôi được ra khỏi XÀ LIM... Bây giờ trong trại cải tạo,thằng nào cũng như thằng nào, cũng cái quần xà lỏn rách, cũng có cái lon guigoz lọ dính đen thùi , lê lết xuống bếp để nấu khi thì chút rau khi thì con chuột, con ếch, con nhái thồn vào miệng...Để mà sống ! Thằng nào cũng cố làm ra vẻ ngu ngơ khờ dại, càng nói xấu chế độ củ, càng vạch trần những cái xấu của nhau , càng được lòng "khoan hồng" của "bác và đảng ". - Anh CH. À ! sao cái chân tôi nhức quá ! - Dạ, thưa cán bộ, để em coi !... nói xong ông ta bò tới rồi hai tay bóp chân thằng cán bộ lia lịa...! miệng cũng không ngừng qua loa nói nhỏ to.....! Trong những lần đánh ăng ten, thì những người bị đánh nhiều nhất lại là những vị có cấp bậc cao, có văn hoá cao và những thằng đứng ra kết án , đứng ra đánh, lại là những thằng chỉ ở cấp bậc trung uý hoặc thiếu uý trẻ con. Thật ra những thằng trẻ này, không phải những lần kết tội ai là ăng ten của họ đều đúng cả, có khi cũng sai, cũng không được vô tư cho lắm. Nhưng đa số những thằng trung uý, thiếu uý là những thằng trước đây trong đời quân ngũ họ chưa hưởng được gì sung sướng, nếu không muốn nói là còn lãnh nhiều thiếu thốn cực khổ, nên bây giờ vào cải tạo có cực khổ thêm một chút cũng chưa hề hấn gì đến nỗi phải bán lương tri mình, như các bậc đàn anh quen sướng rồi không chịu nổi cực khổ...! Lúc mới vào buồng 5 khu ED này tôi nhìn thấy, đặc biệt là ở đây duy nhất trong khám CHÍ HÒA chỉ có buồng này là có lót gạch bông rất sạch sẽ. Sau này thì tôi được biết, gạch bông đặc biệt của phòng này đã được lót từ trước năm 1975 khi mà nơi này đã được dùng để làm nơi nhốt các vị dân biểu cao cấp trong chính phủ đời ông DIỆM. Tôi mần mò đọc những chử viết bằng viết chì quệt quạt trên tường thì thấy - Cầu chúc hương hồn linh mục HOÀNG QUỲNH đựơc theo về với chúa ! - Cầu chúc linh hồn HOÀNG KIM QUI ( vua kẽm gai ) được sớm siêu thoát -Cầu chúc vong hồn thượng toạ.......! À ! thì ra nơi này cũng có nhiều người đã ra đi rồi cho đỡ chật đất, dành chổ cho ta nằm chờ ngày ta đi theo...! ha..ha.!.. Những nhà trí thức như ông UYỂN giám đốc ngân hàng quốc gia VN CH , phải hằng sáng bò trên cỏ nhặt từng mẫu tàn thuốc rê của bộ đội gác đêm vứt lại. Anh em đi ngang hỏi làm gì đó chú UYỂN: - Chú bắt mấy con dế !... Tiến sỉ NGUYỄN VĂN HẢO, Tiến sĩ Nguyễn Xuân Oánh hay hàng chục thằng bác sĩ tụ họp lại xung quanh một thằng bộ đội con để trố mắt nhìn nghe một cách khâm phục khi được nó giảng dạy về sự vệ sinh, công dụng của cái hầm tiêu 2 ngăn và sự bổ dưỡng của rau muống và bo bo ! Học thuộc lòng câu BÁC dạy " lấy cứt trồng rau, ăn rau ỉa ra cứt ! Với sức người sỏi đá cũng thành cơm!....." Càng già, càng quen sống sung sướng, càng sợ chết sớm, càng hèn hơn ai hết !.... Ngày xưa chỉ cần C.I.A bỏ ra một hay hai triệu đô la và vài hứa hẹn....là đủ để những thằng tướng, thằng tá làm việc phản bội, giết chết tổng thống NGÔ ĐÌNH DIỆM ,thì cũng không lạ lùng gì khi mà cái năm 75 đến, Việt cộng vào SAIGÒN khi mà ai cũng thấy rằng coi như đã hết ! không cần gìn giữ gì hết cái danh vọng hảo huyền, càng tỏ ra hèn, càng tỏ ra ngu miễn sao sống thêm cho đến trăm tuổi. Bây giờ, có căm thù cộng sản thật nhưng nhiều lúc tôi vẫn đặt mãi câu hỏi. Chắc chắn là CỘNG SẢN VN sẻ bị tiêu diệt , nhưng ai ? , hay loại người nào CÓ ĐỦ TƯ CÁCH,ĐỨC ĐỘ đễ sẻ lãnh đạo dân tộc VIỆT NAM ?....Tôi thấy khó tìm lắm,bởi vì cái mầm móng xấu, cái tham, sân si, nó đã bám chặt từ lâu rồi trông máu huyết của người da vàng VIỆT NAM chúng ta... Qua cái kiếng nhỏ của thằng thợ hớt tóc,tôi thấy giống y hệt nhu hình ảnh mà KIM DUNG đã tả gương mặt của TẠ TỐN sau bao năm lưu đày trên đảo hoang. Tóc tôi dài xõa gần tới vai, râu mép, râu cằm đều dài như râu của HỒ CHÍ MINH , đặc biệt nhất là 2 hàng lông lổ mủi cũng dài phủ hết môi trên. Nước da bỗng trắng đến xanh và đã có nhiều nơi nổi lên rêu bám. Mặc dù mới cắt tóc, nhưng chưa tới ngày được đi tắm, phải ráng chịu đựng, ở đây tù nhân mổi tuần chỉ được 1 lần, cả buồng đi xuống dưới tầng cuối cùng, với hồ nước lộ thiên để múc nước ra tắm. Chí Hoà chia ra làm 8 khu theo bát quái, đối diện khu ED của tôi là khu AH , khu này đặc biệt dành nhốt đàn bà con gái đủ mọi án tù. Đặc biệt khu AH có một hành lang kéo dài ra tới gần tâm bát quái, nơi có một lầu nước hình cây kiếm NHẬT đâm xuống đất. Mỗi sáng khi nắng lên ấm, là lúc bọn tù ở các khu nhất là khu ED của tôi được một phen rửa mắt. Các chị em gái, với những quần áo hạn chế , họ vẫn được đi ra, đi vào để phơi nắng, họ biết là khi họ đi như vậy sẻ có rất nhiều cặp mắt nhìn từ các phía, nên thỉnh thoảng họ cũng không ngần ngại cởi banh ngực áo ra cho các anh được xem chút vú, chút bụng trắng hay có lúc hứng chí có nàng kéo cả quần xuống cho các anh xem chút chim tươi !...Khu AH đó , là khu chứa đủ loại đàn bà, từ vượt biên, đến giựt hụi, ăn cướp, du đãng gái, và nhiều nhất là gái mãi dâm. Cứ vài tuần là có một chuyến chuyển trại đưa bớt về LONG THÀNH nơi có đất đay để trồng tỉa. Đêm mai có chuyến đi là đêm nay họ tổ chức ca hát suốt đêm, suốt đêm thanh vắng chương trình ca hát đó âm thanh rất rỏ vang dội khắp toàn khám CHÍ HOÀ do kiến trúc đặc biệt của nó như đã nói phần trên. - Kính thưa các anh chiến sỉ VNCH, sau đây MỸ LINH hát tặng các anh một bài tình yêu của lính để gọi là lời tam biệt ! - Kính thưa quí vị sau đây là jắc- kê -lin tiếp nối với bài "Anh là lính đa tình" ! - Kính thưa các anh sau đây là..... Khu ED mà tôi đang ở thuộc bộ tư pháp quản lý. Chuyên nhốt những người có án tù cao từ 18 năm đến chung thân hoặc 3 dảy xà lim là để cho những can phạm đã mang án tử hình chờ ngày đem bắn. Cạnh khu ED của tôi khu FG ở lầu 3 , có 3 thằng ĐẠI HÀN; 2 thằng bị kẹt lại chạy không kịp năm 75 , còn 1 thằng là lính đào ngũ lấy vợ VIỆT NAM ở lại bị bắt sau 75. Ba thằng nay được chánh phủ ĐẠI HÀN tiếp tế qua cơ quan UNICEF nên mập ú. Mỗi sáng chúng đứng nơi cửa , tập thể dục miệng cười toe toét !.. Năm 77 có 1 lần bịnh kiết liết lỵ đã giết chết hơn 5000 tù nhân tại đây, trong đó có một thằng MỸ , chạy không kịp hay vì lo cho vợ VN sao đó bị kẹt lại . Dịch kiết lỵ phát triển nhanh do vệ sinh thiếu thốn và phương cách trồng rau xanh bằng phân người . Trong các khu, chỉ có khu ED là tương đối sạch sẽ cũng như ổn định nhất, ngăn nắp nhất. Ở đây người ta lần lượt thấy dần những tay to mặt bự của chế độ SÀIGON ,cũng như các nhà hoạt động tôn giáo như thượng toạ, linh mục. Buồng 6 , gác 2 khu ED dành riêng cho hơn 40 vị này, tôi thấy cha MAI VĂN BỘ ông đã trở nên lẩn thẩn mất trí và yếu đuối; đi đâu cũng có người dìu. Các linh mục sống rất đầy đủ và hoà thuận, vì sự tiếp tế thăm nuôi của con chiên tại các xứ đạo,mỗi kỳ thăm nuôi thì là các cha khiêng quà mệt nghỉ, chúng tôi ai thấy cũng thèm. Các thượng toạ thì nghèo nàn, thiếu thốn hơn nhưng vì ở chung với các cha nên cũng có sự tương trợ . Chí Hoà khu ED chỉ chứa những tai to, mặt bự đã thành án, còn ngoài ra thì ở số 4 PHAN ĐĂNG LƯU hay TỔNG NHA CẢNH SÁT cho giới văn nghệ sỉ phản động. Phụ lực điều hành với bọn công an quản lý trại giam này có các tù học tập cải tạo thuộc diện CẢNH SÁT nguỵ học tập tiến bộ được làm TRẬT TỰ . Ngoài ra các phòng kia, đa số là những thanh niên trẻ trên dưới 30 tuổi, tôi để ý mỗi lần tới phiên họ được xuống tắm , đa số ở ngực đều có xăm hình một cái đầu lâu, hay một cái quan tài trên có cắm 3 ngọn nến, tay thì có hàng chử SÁT CỘNG. Tôi hỏi thì được biết ,họ 1 phần là nhóm biệt kích, nhóm PHỤC QUỐC, sư đoàn ĐỒNG THÁP , sư đoàn SA GIANG thuộc lực lượng phản động lớn ở miền tây. Ngoài lực lượng FULRO là 1 lực lượng chống cộng dữ dội mà đa số do người HMONG lãnh đạo, SƯ ĐOÀN ĐỒNG THÁP, SƯ ĐOÀN SA GIANG , 2 sư đoàn này thật sự có 1 lực lượng đáng kể và có 1 vài thành tích đánh chiếm 1 hay 2 đồn công an tại miền tây sau 1975, sau này lần lần tôi biết được, cũng như gặp được rất nhiều vị tư lịnh, vị tướng từ cấp thiếu đến trung hay đại tuớng của nhiều sư đoàn nổi lên sau 1975. Nhưng thật đáng buồn cười, có vài sư doàn chỉ vỏn vẹn có ông tướng tư lịnh và ông tham mưu trưởng. Bọn Cộng Sản VIỆT NAM, vài tháng sau khi chiếm miền nam, chúng rêu rao là nhân dân VIỆT NAM hồ hở, phấn khởi lo xây dựng đất nước. Bàn tay lông lá thấy vậy chỉ cần ra 1 chiêu nhỏ , bỏ ra 1 ít dollars, lập tức có những tài liệu hình ảnh giả tạo lén lút gởi về nước và lập tức có không biết bao nhiêu sư đoàn kháng chiến chống cộng nổi lên,và nhất là bị bắt ra toà kết án..! H. Rống
|