Nhớ Huế Tết Mậu Thân

Ðối với chúng ta, m-i lần nhắc đến Tết l nhắc đến những ng y vui, những ng y lễ lạt, ng y gia đình đo n tụ bên nhau. Nhưng nói đến Tết m kèm theo hai chữ Mậu Thân, thì khơi lại một vết hằn đau thương sâu thẳm trong ký ức của m-i chúng ta. Tết Mậu Thân năm ấy, 1968, Việt Cộng đã phản bội sự cam kết hưu chiến, để dân chúng được đón Tết cổ truyền của dân tộc, chúng đã bất ngờ xua quân đánh chiếm các th nh phố v tỉnh lị miền Nam ngay v o đêm giao thừa, một đêm mang ý nghĩa thiêng liêng nhất, khi m trên b n thờ tổ tiên còn nghi ngút hương trầm, khi m nh nh con cháu đang niệm hương cầu nguyện giữa đêm trừ tịch, thì đo n quân khát máu theo lệnh của Hồ Chí Minh đã trút h ng loạt đại pháo xuống trên đầu dân chúng, mở m n cho một chiến dịch vô cùng man rợ chưa từng có trong lịch sử dân tộc.

Có thể nói đây l một tác phẩm nổi tiếng nhất, tên giặc họ Hồ đã để lại: một bức tranh diệt chủng vẽ bằng máu của đồng b o miền Nam, m đậm nét nhất l cố đô Huế. Ðêm giao thừa Tết Mậu Thân nhằm v o ng y 29 rạng 30 tháng 01 năm 1968, trận tổng tấn công bắt đầu với khẩu lệnh của Hồ Chí Minh qua mấy câu thơ chúc Tết từ đ i phát thanh H Nội. Cuộc chiến đẫm máu nhất đã diễn ra ngay tại các th nh phố, thị xã v quận lỵ khắp miền Nam Việt Nam. Với yếu tố bất ngờ, VC đã th nh công v o những ng y đầu tiên của chiến dịch, nhưng sự thật cho thấy cuộc công kích đã thất bại, vì VC quá chủ quan trên nhiều phương diện, nhất l về phương diện tin tưởng ở sự hưởng ứng của dân chúng miền Nam.

... Năm 1968 Tiểu Ðo n 39 BÐQ đóng quân tại quận Ðức Dục, với nhiệm vụ bảo vệ khu kỹ nghệ An Hòa v mỏ than Nông Sơn, cùng với một Tiểu Ðo n Thủy Quân Lục Chiến Hoa Kỳ. Năm đó tôi được Tiểu Ðo n cho đi phép về nh ăn Tết. Như mọi năm, năm nay Cộng Sản Bắc Việt cũng ký kết đình chiến nhân dịp Tết Nguyên Ðán. Trong đơn vị mọi người đều háo hức vì nghĩ đến những ng y ngưng tiếng súng, khỏi phải đi h nh quân truy lùng VC, nếu không được về nh ăn Tết thì cũng vui xuân với đơn vị. Tôi lấy giấy phép v rời đơn vị ngay, về đến hậu cứ TÐ tại Miếu Bông trong ng y hôm đó, ngủ lại một đêm v sáng hôm sau mua vé xe đò về Huế. Chiều 30 Tết tôi có mặt tại Huế. Không khí rộn r ng của ng y Tết bao trùm th nh phố, đây l lần đầu tiên tôi được phép về vui Tết với gia đình. Về đến nh thì đã có mặt ba tôi, ông cũng từ S i Gòn mới về trưa hôm nay. Kể từ khi ba tôi đắc cử v o Thượng nghị viện v l m Chủ Tịch ủy ban Canh Nông Thượng viện đến giờ n y tôi mới gặp lại ông. Không thấy có điều gì thay đổi nơi ông, lúc n o ông cũng bình tĩnh v điềm đạm. Khuôn mặt xương hơi gầy, vầng trán thật cao với mái tóc gợn sóng chải ngược ra sau đầu. Cuộc đời l m chính trị của ông thăng trầm qua nhiều giai đoạn v cũng thật nhiều sóng gió, nhưng không bao giờ l m cho ông nản lòng. Có một điều l m tôi vui l ông mời tôi uống với ông một ly rượu, thế l ba tôi đã xem tôi l người lớn. Cha con h n huyên chưa được bao lâu thì đại nạn đã xảy đến cho xứ Huế v cho cả miền Nam Việt Nam.

Ðêm giao thừa tiếng súng nổ thật nhiều, xen lẫn với tiếng pháo đón giao thừa, đến gần sáng tiếng súng nổ c ng nhiều, kể cả súng đại liên. Tôi vô cùng ngạc nhiên khi nghe tiếng đạn bay qua đầu m lại từ trên cao bắn xuống, không phải bắn từng viên m bắn liên thanh. Trời đã hừng sáng m súng vẫn nổ, súng nổ tứ phía, tôi không hiểu chuyện gì đã xảy ra. Không thể có đơn vị n o vô kỷ luật để cho binh sĩ dùng súng thay pháo một cách nguy hiểm như vậy được. Ðến khi trời đã sáng hẳn, thấy v i người lính cầm súng đi ngo i đường ngang qua h ng r o nh tôi, định kêu họ để hỏi tình hình có chuyện gì xảy ra không, nhưng khi nhìn kỹ lại, tôi thấy những người lính đó tay cầm súng AK47, mặc quần cụt, đầu đội nón tai bèo. Thôi chết rồi Việt Cộng! May m chúng chỉ đi ngang qua chứ không v o nh , nếu chúng v o, tôi chẳng biết xử trí l m sao, vì lúc đó tôi đang mặc bộ đồ trận ngụy trang. Trước tiên phải thay ngay một bộ đồ dân sự v cất giấu tất cả những gì có liên quan đến quân đội.

Tôi thật thắc mắc v hoang mang, tại sao VC lại có thể ngang nhiên đi trong th nh phố như vậy, quân đội ta ở đâu v cả quân đội Hoa Kỳ nữa. Tin tức mù mịt, biết đi đâu v hỏi ai bây giờ, đ i phát thanh im tiếng chẳng nghe loan báo gì. Cho đến trưa, tôi mới được biết VC đã chiếm th nh phố Huế v nhiều thị trấn khác của miền Nam. Tôi vẫn nằm chịu trận tại nh , chẳng biết phải di tản đi đâu, vì nghe nói đâu đâu cũng có VC. Tôi rất lo lắng cho sự an to n của ba tôi, nếu biết được nơi n o còn nằm dưới sự kiểm soát của Chính quyền Quốc Gia, tôi sẽ tìm cách đưa ba tôi đến đó ngay. V i ng y sau, một trái đạn đại bác rơi ngay phía trước nh tôi, đ o một hố sâu ngay giữa đường lộ v l m sụt mái ngói cùng nhiều mảnh đạn ghim v o tường nh tôi. Vì không biết tình hình sẽ biến chuyển ra sao v cũng sợ lạc đạn, tôi đã đề nghị với ba tôi nên v o tránh đạn trong dòng Chúa Cứu Thế, vì bờ tường của nh dòng rất d y. V o đến nơi tôi mới biết dân chúng trong vùng đã đến lánh nạn tại nh dòng rất đông.

Gia đình tôi cùng với gia đình ông Nguyễn Ðình H m, ông Tôn Thất Hanh v gia đình ông Nguyễn Văn Ái l h ng xóm của tôi, cùng tá túc trong góc phải của hội trường. Biết gia đình tôi đến, cha bề trên của nh dòng l cha L nh đã đến gặp ba tôi, mời ba tôi lên ở trên lầu hai l ch- d nh cho các linh mục. Trước đây ba tôi có thời gian l m giáo sư dạy văn hóa cho tu viện. Cha L nh nói nhiều lắm nhưng ba tôi nhất quyết từ chối.

- Thưa Cha, xin Cha cứ để cho chúng con ở đây giống như mọi người, không có gì phải ưu đãi.

V i ng y sau, một trái đạn đại bác 155 ly rơi ngo i sân nh dòng cách ch- gia đình chúng tôi cư ngụ khoảng 50m, nhờ bức tường của hội trường nên mọi người thoát chết. Sau đó chúng tôi di chuyển qua ngôi nh ba tầng của nh dòng v ở tầng dưới cùng. Tại đây dân tị nạn quá đông, nên rất chật chội, nhưng ba tôi vẫn ở chung với gia đình. V i ng y sau đó, tôi đề nghị với ông dọn lên lầu hai l phòng của các linh mục, vì dưới n y quá h-n tạp. Ông đồng ý v cha L nh đưa chúng tôi lên cùng với ông Nguyễn Ðình H m, ông Tôn Thất Hanh, ông Nguyễn Văn Ái v em trai kế của tôi. Phòng có hai chiếc giường đơn v một chiếc b n nhỏ. Ban đêm tôi lên ngủ trên phòng, ban ng y xuống dưới cùng sinh hoạt với gia đình. Dân chúng tỵ nạn c ng ng y đến c ng đông v có nhiều người bị thương. Cùng với các anh em sinh viên y khoa, chúng tôi tổ chức một phòng cấp cứu, thuốc men tuy rất ít, nhưng cũng có thể dùng săn sóc tạm thời. Tình hình chiến sự m-i ng y một bi quan, VC chiếm trường Thiên Hựu, nhưng vẫn chưa v o dòng Chúa Cứu Thế.

Mọi người sống trong tình trạng vô cùng căng thẳng v lo lắng, tin tức của đ i BBC c ng l m cho chúng tôi bi quan hơn. Một buổi trưa, khi chúng tôi đang nằm trên phòng thì VC đã v o dưới lầu, lùa dân chúng ra sân m chúng tôi không hay biết. Tôi nhìn qua cửa sổ thấy nhiều tên VC võ trang đang lùa đẩy dân chúng v quay lại nói với ba tôi:

- Ba, VC v o rồi.

Ông nằm yên nhìn tôi không nói gì. Em tôi hỏi:

- Sao anh?

Tôi bảo:

- Trốn đi.

Em tôi rời phòng v sau đó thoát nạn.

VC dùng loa phóng thanh kêu gọi mọi người phải ra trình diện. Các ông Nguyễn Ðình H m, Tôn Thất Hanh v ông Nguyễn Văn Ái rời phòng đi xuống sân, còn lại ba tôi v tôi. Hai cha con im lặng chẳng nói gì, nhưng tâm trạng rối bời. Tôi chẳng biết phải xử trí ra l m sao, nếu một mình tôi, mọi chuyện thật dễ d ng: “trốn”. Tình trạng sức khỏe của ba tôi không được khả quan vì ông bị suyễn rất nặng. Ba tôi vẫn nằm yên lặng suy nghĩ, nếu như ông biểu lộ một tí lo lắng hoặc sợ sệt thì tôi đã đem ông đi trốn. Ông im lặng không tỏ thái độ gì cả, nét mặt vẫn bình thản, l m tôi thật bối rối. V i tên VC đã đi lên lầu v la hét ngo i h nh lang, chúng sắp sửa đi đến phòng chúng tôi đang nằm. Lúc đó ba tôi quay lại nhìn tôi v hỏi:

- Sao con?

Tôi có cảm tưởng ông hi vọng tôi sẽ tìm ra một giải pháp n o đó để đối phó với tình thế, nhưng lúc đó đã quá trễ, hai tên VC đã v o gần đến nơi. Câu trả lời của tôi sau đó đã cướp đi mạng sống của ông.

- Thôi mình xuống trình diện đi ba!

Tôi nhắc ông đem theo một chiếc mền nhỏ vì lúc đó thời tiết khá lạnh v ông qu n chiếc mền v o cổ. Hai tên VC ập v o phòng dí súng v o lưng chúng tôi v bảo:

- Ðồ ác ôn đi xuống ngay không tao bắn bây giờ.

Khi xuống khỏi cầu thang, tên VC đẩy chúng tôi ra sân nh thờ, ở đây chúng tập trung to n đ n ông, đ n b v trẻ em, chúng tập trung trong sân của nh dòng. Có khoảng 150 người đang ngồi xổm th nh nhiều h ng dọc, ba tôi bị đ y v o ngồi ở cuối h ng bên trái, tôi ngồi ở cuối h ng thứ nhì bên tay phải của ba tôi. Bên phải của nhóm người đang ngồi xổm khoảng 15m về phía góc nh thờ, có một nhóm thanh niên trẻ khoảng 10 người đứng riêng một ch-, trong số đó tôi thấy có hai anh sinh viên y khoa. Tôi đoán nhóm n y đã được thanh lọc trước khi chúng tôi xuống. Chúng bắt đầu xét hỏi giấy tờ từ h ng bên trái v từ trên xuống dưới. Toán VC ở đây khoảng 15 tên mang súng AK47, có v i tên mặc thường phục mang súng K54. Tôi không quen mặt những tên n y, nhưng chắc chắn chúng l những tên nằm vùng dùng để chỉ điểm. Chúng hỏi thẻ căn cước từng người, nếu nghề nghiệp ghi l quân nhân, công chức, bị kêu ra khỏi h ng ngay. Trước khi chúng hỏi đến ba tôi, một tên mang K54 chỉ mặt một ông ngồi h ng giữa v nói:

- Anh kia, Hội đồng xã m ngồi đó l m gì, ra đây.

Chúng tiếp tục kêu ra khỏi h ng v i người nữa m chúng biết mặt, chả cần xét hỏi gì cả. Khi đến phiên ba tôi, một tên hỏi:

- Giấy tờ đâu?

- Tôi không mang theo. (ba tôi mặc một bộ pyjama m u trắng, một áo len ngắn tay m u v ng nhạt v khoác pardessus, tất cả giấy tờ do mẹ tôi cất giữ)

- Nghề nghiệp l m gì?

- Tôi l m dân biểu

- Công việc của dân biểu l l m gì?

- Tôi đại diện cho dân chúng

- Ðại diện dân l tay sai của chính quyền. Ra đây.

Ba tôi bước ra khỏi h ng v tên đó gọi một nữ VC dùng một sợi dây nylon trói cặp cánh ba tôi lại.

Xét v bắt ba tôi xong l hết h ng dọc thứ nhất, chúng tiếp tục xét theo h ng dọc thứ nhì. Bây giờ tôi đã trở th nh người ngồi cuối cùng của h ng dọc thứ nhất. Vì ngồi cuối h ng, nên tôi chỉ xê dịch một bước l qua h ng kế bên, tiếp tục xê dịch nữa, bây giờ tôi đã trở th nh người cuối của h ng dọc thứ tư. Một người nữa bị tên chỉ điểm bắt l Trung úy Bùi Xuân Hồng, b o đệ của giáo sư Bùi Xuân B o, Viện trưởng Ðại học Cần Thơ. Sau khi ba tôi bị chúng bắt, tôi suy nghĩ muốn điên đầu. Tôi muốn để bị chúng bắt theo ông, may ra tôi có thể giúp đỡ được cho ông phần n o vì ông đang bị suyễn rất nặng. Ý tưởng khác lại đến với tôi, nếu tôi để bị bắt, sợ rằng ba tôi sẽ bảo tôi ngu, tại sao để cho chúng bắt v nếu chúng biết tôi ở đơn vị Biệt động quân, chúng sẽ giết tôi ngay. Cuối cùng tôi quyết định phải trốn thoát. Lúc chúng đang xét hỏi ở h ng trên, tôi đứng dậy giả bộ lấy gói thuốc trong túi quần châm lửa hút, đảo mắt một vòng, thấy chưa tên n o để ý đến mình, tôi từ từ rảo bước đi qua nhập bọn với đám thanh niên được chúng tha đang đứng bên phải. Vừa lúc đó, một người trong h ng đang bị xét hỏi đâm đầu chạy, một tr ng AK nổ giòn v anh ta gục xuống ngay. Cha bề trên của nh dòng l cha L nh đang đứng gần đó cất tiếng gọi:

- Mấy anh sinh viên y khoa đâu? Cấp cứu.

Hai anh sinh viên y khoa trong đám thanh niên bước ra, tôi bước theo ngay v cùng khiêng người bị bắn v o phòng cấp cứu. Một tên VC mang AK đi theo chúng tôi. Tôi bảo nhỏ hai anh sinh viên:

- Ðể tôi l m cho.

Người bị bắn gãy chân, tôi cắt ống quần v bắt đầu băng bó. Tên VC nhìn tôi l m có vẻ th nh thạo nên không nghi ngờ gì, một lúc sau, hắn bỏ đi ra ngo i. Tôi bảo hai anh sinh viên tiếp tục cấp cứu người bị bắn v tôi lẻn ra khỏi phòng trốn mất.

Sau đó tôi biết chúng dẫn những người bị bắt đi về hướng An Cựu. Chúng đi rồi tang thương v đau khổ bao trùm không khí trong khi tị nạn. Hôm sau tôi rời dòng Chúa Cứu Thế v ra khu tị nạn ở đường Kiều Mẫu. Tại đây tôi gặp nhiều người từ các địa điểm khác nhau trong th nh phố, do đó biết được một số tin tức v tôi quyết định trốn về phi trường Phú B i.

Tôi đến được l ng Phù Lương an to n, phi trường Phú B i vẫn nằm dưới sự kiểm soát của chính phủ. Chiều hôm đó, đang ngồi trong quán c phê, chợt thấy một người lính của TÐ39/BÐQ, anh ta cho biết TÐ vừa mới được không vận từ Ð Nẵng ra Huế, hiện đang còn ở trong phi trường. Gặp lại được đơn vị, tôi mừng không tưởng tượng được. Người binh sĩ cận vệ của tôi ôm chầm lấy tôi nói:

- Em biết TÐ ra Huế thế n o cũng gặp lại ông thầy, nên em có đem quần áo theo cho ông. VC “chơi” thế n o được ông. Tôi thay quân phục v bắt tay v o l m việc ngay.

Trong cuộc tổng tấn công Mậu Thân, chỉ có trận đánh v o Huế của VC l th nh công v gây được tiếng vang. Tuy nhiên Cộng quân chỉ chiếm được ưu thế trong 5,6 ng y đầu, nhờ v o yếu tố bất ngờ, sau đó QLVNCH v đồng minh đã phản công trở lại v đẩy được chúng ra khỏi th nh phố. Trong suốt thời gian chiếm đóng th nh phố Huế, Cộng quân đã gây những tội ác t y trời m dân tộc Việt Nam v cả những người còn lương tri trên thế giới, không thể n o dung thứ được. Trên 5000 đồng b o đã bị chúng sát hại bằng những phương tiện dã man nhất.

Sơ lược cuộc điều quân của CSBV trong trận đánh chiếm Huế

Tấn công v o cố đô Huế, Cộng quân mở hai mặt trận chính như sau:

A. MẶT TRẬN PHÍA BẮC:

Gồm các mũi tấn công chính: Cửa Chánh Tây, cửa An Hòa, Kỳ Ð i, sân bay Tây Lộc v đồn Mang Cá

1. CỬA CHÁNH TÂY

Cửa Chánh Tây được một tiểu đội của Ðại Ðội Hắc Báo trấn giữ. Ðặc công VC đã khống chế được đơn vị n y v dùng chất nổ phá cổng cho lực lượng chánh quy của chúng từ bờ đối diện sông Ð o tr n v o th nh nội. Sau khi v o được th nh nội, chúng đánh chiếm luôn Ðại Nội. Ðến sáng, đơn vị Hắc Báo chống cự không nổi với quân số đông đảo của VC, đã phải rút lui. Việc thất thủ Ðại Nội đã kéo d i thêm trận đánh ở Huế h ng tuần lễ, vì Cộng quân chỉ cần sử dụng một lực lượng nhỏ đóng chốt trên các tường th nh l đã ngăn chặn được sự tiến công của đơn vị ta. Tường th nh d y hơn 10 thước tây, pháo binh v bom 250 cân Anh khó lòng phá sập.

2. CỬA AN HÒA

Tại khu vực cửa An Hòa, một Tiểu đo n của Trung đo n 9 Sư đo n 309 Bắc Việt cầm chân Tiểu đo n Nhảy Dù của ta. Khoảng 2g30 sáng, một mũi đặc công VC vượt sông đột nhập cổng An Hòa, l m đầu cầu cho Trung đo n 9 của chúng chiếm l ng An Hòa. Cộng quân cũng đã chiếm cầu Bạch Hổ, phá sập một nhịp cầu phía tả ngạn để ngăn chặn viện binh của Mỹ.

3. ÐỒN MANG CÁ

Ðồn Mang Cá, nơi đặt Bộ Tư Lệnh Sư Ðo n 1 BB của Chuẩn tướng Ngô Quang Trưởng l điểm hẹn của các mũi chủ lực CS. Theo đúng chiến thuật đặc công l m mồi, một đại đội đặc công giữ nhiệm vụ tấn kích, đại đội n y được chia l m bốn mũi từ thôn Triều Sơn Tây vượt sông, rồi men theo bờ th nh tiến về đồn Mang Cá. Cánh quân chủ lực đánh đồn Mang Cá phải dừng lại vì sự chống trả mãnh liệt của đơn vị trú phòng. Cộng quân mở nhiều đợt tấn công liên tục, mong chiếm được Bộ Tư Lệnh Sư Ðo n 1 BB, nhưng đ nh thúc thủ. Có lúc tiền quân của chúng đã đột nhập được v o khu bệnh xá v đã t n sát một số thương bệnh binh.

4. SÂN BAY TÂY LỘC

Một đơn vị đặc công chui theo cống Thủy Quang đột nhập được v o th nh nội. Nhờ một tên VC nằm vùng đã cắt dây kẽm gai ở miệng cống v hướng dẫn chúng tiến v o phi trường. Chúng đã đốt được kho xăng, kho đạn v khu nhân viên kỹ thuật, nhưng chủ lực quân của chúng bị lạc đường qua trại Quân Cụ. Nhờ thế lực lượng bảo vệ phi trường đã kịp thời điều động đơn vị bảo vệ được sân bay.

5.- Kỳ Ð i v cửa Thượng Tứ

Kỳ Ð i ở Phu Văn Lâu l một trụ cờ thật cao nằm trên tường th nh, giữa cửa Thượng Tứ v cửa sập. Ðơn vị CS đã chiếm được Kỳ Ð i v treo lên lá cờ của Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam. Cờ rộng 96m vuông gồm hai vạt xanh, đỏ, có ngôi sao v ng ở giữa. Phi cơ trực thăng của ta đã bắn rách nát lá cờ nhưng không hạ xuống được. Từ Kỳ Ð i, đơn vị CS n y tiến chiếm cửa Thượng Tứ, rạp Hưng Ðạo v bót Cảnh Sát Ðông Ba.

B. MẶT TRẬN PHÍA NAM

Mặt trận phía Nam do tên Thân Trọng Một chỉ huy, hắn ta l người Huế biết rất rõ địa hình địa vật của xứ Huế. Lực lượng của nó gồm có 4 Tiểu đo n bộ, Trung đo n 9 của SÐ 309 Bắc Việt v 4 đội đặc công.

1. MẶT TRẬN TAM THAI

Ðể có thể tiến quân về Huế an to n, Cộng quân đã chọn căn cứ Thiết Giáp ở Tam Thai thuộc An Cựu l m mục tiêu chiến lược. Nếu chúng tiêu diệt được đơn vị Thiết Giáp n y, chúng có thể dễ d ng tiến chiếm Huế không có gì trở ngại. Chúng sử dụng ba mũi đặc công tiến chiếm chân, sườn v đỉnh đồi căn cứ. Vì đã bị đột kích một lần v o hai tháng trước, nên đơn vị Thiết Giáp đã tăng cường hệ thống phòng thủ. Hai mũi đặc công tiến chiếm chân v sườn đồi của chúng đã bị thiệt hại nặng nề. Chỉ mũi đánh chiếm đỉnh đồi l th nh công. Ng y mùng 2 Tết lực lượng phản kích của QLVNCH nhiều lần tiến lên tái chiếm đỉnh đồi. Một số lớn binh sĩ của toán đặc công CS đã bỏ chạy, số còn lại cố tử thủ v sau đó cũng chết dần mòn tại đây. Ðến sáng ng y mùng 3, TÐ 818 VC mới lên thay thế đám t n binh đặc công n y.

2. MẶT TRẬN HỮU NG N

Ngay khi đặc công tiến đánh núi Tam Thai, tên Thân Trọng Một đã cho các cánh quân cơ hữu vượt sông An Cựu tiến đánh thị xã Huế. Khoảng 7 giờ sáng, quân CS đã xâm nhập được v o các đường phố. Các lực lượng phòng thủ của QLVNCH tuy bị bất ngờ v với quân số ít ỏi vì một số quân nhân đã đi phép Tết, nhưng đã chống cự mãnh liệt, nên mãi đến bốn ng y sau Cộng quân mới chiếm được Ðại đội Quân Cụ, Ty Ngân Khố, Tòa Ðại Biểu, Tòa H nh Chánh tỉnh Thừa Thiên, nh lao Thừa Phủ. Hơn 2000 tù nhân đã tháo cũi sổ lồng, tạo th nh một lực lượng gây rối đáng sợ. Ta chỉ còn giữ vững được Tiểu Khu, đ i phát thanh, bản doanh MACV v bến t u Hải quân.

C. HÀNH QUÂN PHẢN CÔNG TÁI CHIẾM HUẾ CỦA QLVNCH

Cuộc phản công của QLVNCH khởi đầu ng y mùng 3 Tết Mậu Thân tức ng y 1-2-1968. Ðơn vị Nhảy dù phải đánh chiếm từng căn nh , Cộng quân rút lui dần v o nội th nh, lợi dụng tối đa các công sự phòng thủ của vòng th nh để chống trả. Qua ng y mùng 4 Tết, sau khi mặt trận Quảng Trị đã tạm yên, TÐ 9 Nhảy Dù mới được trực thăng vận v o Mang Cá. Ðơn vị Nhảy dù cũng đánh xuyên qua tường th nh tiến v o giải vây cho đơn vị phòng thủ sân bay Tây Lộc. Sáng ng y mùng 5 Tết, lực lượng Dù giải tỏa được phi trường v tái chiếm cửa An Hòa. Nhưng các cánh quân tiến v o Ðại Nội đã bị khựng lại vì sự chống trả mãnh liệt của địch.

Trận chiến kéo d i thêm 3,4 ng y không có tiến triển. Ng y mùng 9 Tết, Cộng quân được tăng cường thêm hai TÐ v phản công gây thiệt hại cho TÐ 4/3BB. Cũng trong đêm, trước nguy cơ viện binh của quân đội Mỹ từ phía hữu ngạn tăng cường sang, Cộng quân đã giật sập cầu Tr ng Tiền. Trận chiến kéo d i l m cho cả ta v địch đều mệt mỏi v tổn thất khá cao.

Ng y 12-2-68 hai TÐ TQLC được độ bộ xuống Bao Vinh, cùng lúc đó, TQLC Hoa Kỳ cũng đổ bộ lên Bao Vinh, rồi từ đây vượt cổng hậu đánh v o th nh nội. Ng y 13-2-68 mưa phùn kéo d i từ Tết đột ngột chấm dứt, lần đầu tiên sau 15 ng y, Huế được nhìn thấy ánh mặt trời. Lợi dụng thời tiết quang đãng, phi cơ lên vùng yểm trợ tối đa v cũng oanh tạc nặng nề khu vực l ng La Chữ, nơi tình nghi đặt bộ chỉ huy của Cộng quân. Trận chiến vô cùng gay go vì Cộng quân quyết tử thủ trên tường th nh v trong nh dân chúng, gây thiệt hại nặng cho đơn vị giải tỏa. Tổn thất phía Hoa Kỳ khá cao, trên 100 binh sĩ thiệt mạng v 9 trực thăng bị bắn rơi. Khi Chiến Ðo n Nhảy Dù tiến quân v o giải tỏa đồn Mang Cá thì quân đội Mỹ cũng tiến v o Huế.

Tại tả ngạn, các đơn vị của SÐ 1 Không Kỵ Mỹ chỉ phối hợp với lực lượng Nhảy Dù v Bộ binh VNCH trấn giữ vòng ngo i.

Tại hữu ngạn, nơi có bộ chỉ huy MACV, TQLC Mỹ từ bộ chỉ huy MACV bắt đầu mở những cuộc h nh quân lục soát quanh khu vực đóng quân. Từ phía nam hai Ðại đội của SÐ 1 TQLC Hoa Kỳ cũng từ cầu An Cựu tiến lên phía bắc. Với mục đích tiêu diệt địch hơn chiếm đất, TQLC Mỹ ban ng y h nh quân lục soát tiêu diệt địch, ban đêm kéo về bộ chỉ huy MACV. Mãi tới ng y 11 âm lịch, tức ng y 9-2-68, TQLC Mỹ mới thanh toán xong các khu vực sân vận động, nh ga v Phủ Cam. Tính đến ng y n y, theo bản tin quân sự, tại hữu ngạn sông Hương, TQLC Hoa Kỳ đã giết chết 934 Cộng quân, bắt sống 4 tù binh, thu 307 súng các loại. Phía quân đội Hoa Kỳ có 31 tử trận, 201 bị thương nặng, 80 bị thương nhẹ.

Qua chiều ng y 10-2-68, thêm nhiều đơn vị TQLC Hoa Kỳ được trực thăng vận hoặc di chuyển bằng quân xa v o khu vực hữu ngạn. Nhờ sự hiện diện của các đơn vị n y, lực lượng địa phương của tỉnh Thừa Thiên bắt đầu hoạt động trở lại.

Có thể nói, khi cuộc h nh quân Sóng Thần 739/68 được phát động để tái chiếm khu Ðại Nội v o ng y 14-2-68, tình hình tại khu vực hữu ngạn của sông Hương đã yên ổn.

D. HÀNH QUÂN SÓNG THẦN 739/68

Trong cuộc h nh quân giải tỏa th nh nội Huế, to n bộ mặt trận được chia l m 5 khu vực:

Khu A, gồm góc đông bắc, tức Mang Cá lớn v Mang Cá nhỏ. Khu n y l bộ tư lệnh Sư Ðo n 1 BB, tương đối an to n.

Khu B, tức khu chính đông, bao gồm cả chợ Ðông Ba. Mặc dầu một số Cộng quân vẫn còn tử thủ trên tường th nh, nhưng ta đã kiểm soát các đường phố.

Khu C, l góc tây bắc, gồm phường Tây Lộc v Tây Linh. Trung Ðo n 3 của SÐ1/BB chịu trách nhiệm khu vực n y. Cộng quân vẫn còn chiếm giữ khu vực chính tây thuộc phạm vi phường Tây Linh, kể cả nh thờ của họ đạo ở đây.

Khu D, tức phía đông Ðại Nội có cửa Thượng Tứ v Ðông Ba. Khu n y do TÐ 1/5 TQLC Mỹ đảm trách.

Khu E, bao gồm khu vực Cộng quân cố thủ ở Kỳ Ð i, cửa Ngọ Môn v cửa Thượng Tứ.

Khu F, l góc tây nam th nh nội do Chiến Ðo n A TQLC Việt Nam đảm trách.

Cuộc h nh quân giải tỏa tiến h nh rất chậm, vì thời tiết quá xấu đã hạn chế vấn đề không yểm. Cộng quân thủ trên những tường th nh kiên cố đã ngăn chặn sự tiến quân của ta. Các ổ súng phòng không của địch trên bờ th nh, cũng khiến trực thăng võ trang không hoạt động hết khả năng.

Tại khu vực D, tức khu đông nam Ðại Nội, nhất l tại khu vực cửa Ðông Ba, TQLC Hoa Kỳ đã giao tranh ác liệt với địch. Ðánh chiếm từng ngôi nh , từng cao điểm, từng con đường, đây l một trận tác chiến trong th nh phố vô cùng khốc liệt. Ta bên n y đường, địch bên kia đường. Ðến sáng ng y 18-2-68 TQLC Mỹ đã chiếm lại được ho n to n cửa Ðông Ba.

Các đơn vị TQLC Việt Nam tái chiếm được cửa Hữu. Ng y hôm sau tiến đánh Nam Ð i, cửa Nh Ðồ v khu vực đường Tôn Thất Thiệp.

Mặc dầu H Nội đã ra lệnh cho Cộng quân phải tử thủ tại th nh nội, với công điện ng y 15-2-68 “Phải giữ th nh nội, không được rút ra ngo i để phục vụ nhiệm vụ chính trị chung cho cả nước”. Nhưng trước áp lực của QLVNCH v Hoa Kỳ c ng ng y c ng đè nặng, buộc lòng cấp chỉ huy tiền phương của chúng đã không tuân lệnh trung ương v cho lệnh t n sát tập thể quân nhân, công chức v thường dân trước khi rút lui.

Liên đo n 1/BÐQ sau khi giải tỏa xong khu vực phía bắc của Bộ Tư Lệnh Quân Ðo n 1, được không vận ra Phú B i tăng cường cho mặt trận giải tỏa Huế. Lực lượng của LÐ1/BÐQ gồm 3 Tiểu Ðo n 21/BÐQ, TÐ 37/BÐQ v TÐ 39/BÐQ. Nhưng TÐ 37/BÐQ đã được tăng phái cho TQLC Hoa Kỳ ra trấn đóng tại Khe Sanh. Ðây l đơn vị duy nhất của QLVNCH cùng sát cánh với quân đội Hoa Kỳ tại mặt trận nóng bỏng n y.

Liên đo n được di chuyển về đóng quân tại An Cựu để chờ lệnh. Hai ng y sau, Liên Ðo n mới nhận được lệnh h nh quân. Liên Ðo n có nhiệm vụ giải tỏa vùng Vỹ Dạ v Gia Hội. Ðây l những cứ điểm cuối cùng của Cộng quân. Muốn đến Vỹ Dạ bằng đường bộ, thì con đường độc nhất l băng qua Ðập Ðá. TÐ 39/BÐQ nhận lệnh di chuyển bộ từ An Cựu đến Ðập Ðá, đo n quân di chuyển hai h ng dọc theo đường lộ, đến nơi v o khoảng 4 giờ chiều. Bốn khẩu đại liên được bố trí bên đập đá bắn yểm trợ cho toán khinh binh 4 người chạy qua bên kia đập, lập đầu cầu cho TÐ tiến quân. Sau khi đã chiếm được v i căn nh , từng Ðại Ðội hai h ng dọc chạy băng qua Ðập Ðá. Tiểu đo n chia l m hai cánh tiến song song dọc theo trục lộ. Hai cánh quân tiến không được nhanh vì có quá nhiều trở ngại. Dân chúng khi thấy quân đội đến, đã bỏ nh cắm đầu chạy ngược lại với hướng tiến của ta l m vô cùng trở ngại cho binh sĩ, vì sợ bắn nhầm đồng b o. Sau bao nhiêu ng y sống trong lo âu, dưới sự kềm kẹp v đe dọa của lũ Cộng Sản bạo t n giờ đây đồng b o thấy được quân đội đến giải tỏa cho họ, chẳng cần đem theo đồ đạc, cứ bồng bế nhau chạy thoát ra khỏi vùng địa ngục trước đã. Sự chống cự của địch không mạnh, có lẽ đại đơn vị của chúng đã rút lui. TÐ phải đóng quân đêm tại vùng Vỹ Dạ v sáng hôm sau được lực lượng Hải Thuyền chở qua cồn Hến. Ðơn vị băng ngang qua cồn Hến v lại dùng lực lượng Hải Thuyền để đổ bộ v o Bãi Dâu. TÐ 21/BÐQ từ Bãi Dâu đánh ngược lên Gia Hội. TÐ 39/BÐQ tiến thẳng đến bờ sông Gia Hội v từ đó giải tỏa ngược lên về hướng chợ Ðông Ba. Cứ điểm cuối cùng của Cộng quân l chùa Theravada, đã bị TÐ 21/BÐQ bao vây chặt chẽ. Ðể khỏi phải dùng súng cối, có thể l m hư hại nh cửa của dân chúng, Liên Ðo n ra lệnh cho TÐ 39/BÐQ tăng cường hỏa tiễn M 72 cho TÐ 21/BÐQ, để tấn công chùa Theravada. Ðến sáng ng y 25-2-1968 to n thể khu vực Gia Hội được giải tỏa v cũng v o sáng hôm đó, Ðại Ðội Hắc Báo của SÐ1/BB cũng đã chiếm lại được Kỳ Ð i v triệt hạ lá cờ Cộng sản. Lá cờ v ng ba sọc đỏ của VNCH được kéo lên, báo hiệu cơn ác mộng, cơn sốt xuất huyết của Huế đã qua. Trận chiến Huế chấm dứt sau 25 ng y đêm.

Sau chiến dịch điên cuồng thô bạo ấy, Huế tiêu điều đổ nát v nồng nặc mùi tử khí. B con chạy ngược chạy xuôi, hỏi thăm nhau ai còn ai mất v tất bật chạy đi tìm xác thân nhân của mình khắp nơi, vì trong thời gian chiếm giữ Huế, VC đã giết v bắt theo h ng ng n người dân vô tội. V rồi lần lượt h ng trăm mồ chôn tập thể được khám phá, m trong đó có thân phụ của tôi đã bị giết một cách man rợ. Có người bị giết bằng cán cuốc, có người bị chém bằng mã tấu, bằng lưỡi lê AK, cũng có người bị trói tay chân bằng dây kẽm gai, dây điện thoại, rồi bị đẩy xuống hố chôn chung với các nạn nhân khác. Trong cơn đau thương lớn lao ấy không có gia đình n o ở Huế m không có mất mát.

Năm nay cũng l năm Thân, nhớ lại Tết Mậu Thân năm xưa, tôi có cảm tưởng như còn nghe văng vẳng đâu đây, tiếng người xướng ngôn viên của đ i phát thanh Huế, đang liên tục thông báo cho đồng b o về những thi h i các nạn nhân bị Việt Cộng sát hại, hiện chưa có thân nhân nhận về mai táng. Hết thi h i n y đến thi h i khác, kèm theo những đặc điểm để nhận dạng, quần áo, vóc dáng, tóc răng v.v... Tôi có cảm tưởng như l những lời nhắn gởi của các oan hồn còn vất vưởng, chưa có thân nhân nhận lãnh.

Sau biến cố kinh hồn đó, cứ m-i lần nghe VC xuất hiện ở đâu l đồng b o dứt khoát gồng gánh bồng bế nhau đi, chấp nhận bỏ lại đằng sau nh cửa, mồ mả, để trốn thoát VC.

Hơn ba chục năm sau ng y tang thương ấy, mọi chuyện tưởng đã nguôi ngoai phần n o trong ký ức tôi, nhưng không! nó vẫn còn v chắc sẽ còn mãi mãi, nhất l từ ng y sống lưu vong nơi đất khách, m-i độ xuân về hay những buổi chiều t , nhớ về cố hương xa cách, nơi có nắm xương t n của thân phụ tôi, niềm đau đớn, hận thù lại khơi dậy, nó không hừng hực như những ng y tháng cũ, nhưng vẫn còn âm ỉ trong tôi n-i buồn sâu kín - Ôi! nợ nước, thù nh !!

Mặc dù ng y nay, tôi v các bạn, chúng ta may mắn được sống trên đất nước tự do, nhưng 80 triệu đồng b o ta còn đang rên xiết dưới gông cùm Cộng Sản. Niềm ước vọng của chúng ta l l m thế n o cho đồng b o ở tại quê nh phải thật sự được tự do v đất nước Việt Nam thân yêu của chúng ta không còn nằm dưới ách thống trị độc t i, t n ác v ngu xuẩn của bè lũ cộng sản bạo t n.

Xuân Giáp Thân

Thiên Nga