Ôn Lại Thảm Sát Mậu Thân 1968 Ở Huế

Để có một hình ảnh khách quan hơn, ta không nên chỉ tin vào các con số của CS. Các mồ chôn tập thể lần lượt được khám phá nhiều tháng sau biến cố Mậu Thân cho ta rõ hơn về số lượng người bị giết. Tổng số tăng dần theo số mồ chôn được khám phá. Chẳng hạn tháng 4- 1968 phái bộ Mỹ thọat tiên cho hay có chừng 1000 công chức và dân Huế bị giết trong dịp tết. Báo cáo nầy dựa trên một cuộc điều tra hỗn hợp Việt Mỹ, kê ra mấy trăm nạn nhân tìm được trong 19 hầm trong thành phố. "Rõ ràng nhiều nạn nhân bị đánh chết, bị bắn, chặt đầu hoặc chôn sống" và " nhiều tử thi bị buộc chung với nhai từng chùm 10, 15 người, mắt mở, miệng bị nhét dẻ". Một số tử thi mang vết thương đạn b(án. Một nhà sư cho hay có nghe "những cuộc hành quyết trong đêm bằng súng dài suốt hai tuần đầu tháng hai ở vùng đất sau chùa, và cả tiếng van lơn xin tha của nạn nhân". Tuy vậy, gần nử a số tử thi tìm thấy "cho thấy họ bị chôn sống". Một trong những nạn nhân là một nhà giáo gìa 80 tuổị Cụ bị chôn sống vì "bị buộc tội có con đi lính". Một vài tử thi bị chặt đầụ Nhiều đàn ông và đàn bà bị hành quyết hình như "là nhân viên của chính quyền ho(ạc là người co; dính dáng với chế độ". Một người trong họ được nhận diện là một đảng viên cao cấp của Việt Nam Quốc Dân Đảng. Tuy vậy, một số nạn nhân không phải là người Việt, trong đó có vài Linh Mục người Pháp và 4 nhân viên giảng dạy tại phân khoa đại học Huế.

Cuối năm 1969, số lượng tử thi tìm thấy trong và xung quanh Huế lên đến trên dưới 2800. Con số nầy xem ra tương đương với số liệu báo cáo của Cộng Sản (độ 3000 ). Có thể số lượng cuối cùng sẽ cao hơn, bởi nhiều người đang bị ghi mất tích. Mà dù số chính xác như thế nào đi nữa thì lượng nạn nhân trên cũng đã là nặng nề cho một thành phố với 150.000 dân rồị

Sự dã man và giết người vô tội vạ trên xem ra hơi lạ đối với Ban An Ninh địa phương. Có thể bộ đội chính quy Bắc Việt hoặc các lực lượng du kích quân sự khác cũng đã phóng tay chém giết . Bởi vì, theo như báo cáo công tác của An Ninh tỉnh Quảng Trị ngày 10-4-1968 hình như gởi cho Ban An Ninh Quân khu Trị Thiên-Huế thì một số cán bộ an ninh "đặt vấn đề" về các vụ hành quyết tập thể các nhân viên chính quyền và quân đội VNCH ra đầu thú ở Huế. Những cán bộ nầy tin rằng các vụ tàn sát đó không hợp với chíng sách của Việt Cộng, song hiểu rằàng Quân Khu không nói được gì về những vụ việc ấy cả.

Dù có vài cán bộ phàn nàn về sự vụ đó, cộng sản nói chung coi việc khủng bố ở Huế là chuyện cần thiết và đó là một thành công của họ.

Thật vậy, một số cán bộ Cộng Sản còn đánh giá việc khủng bố của ho ở Huế là chưa đến nơi đến chốn. Một bản báo cáo tháng 12-1968 gởi cho đảng ủy thành phố Huế phàn nàn trong thời gian 25 ngày đêm làm chủ họ đã để tẩu thoát quá nhiều "tên ác ôn". Trong khi "hàng ngàn tên ác ôn bị giết" và "nhiều cơ sở và tổ chức phản động bị nhổ gọn" thì "ta" đã phạm nhiều "lỗi lớn" là đã "thả ra một số Việt gian và ác ôn". Báo cáo viết tiếp:

"Ở một vài nơi, việc xách động quần chúng nổi dậy cướp chính quyền thực hiện qúa chậm chạp và không đầy đủ. Vì thế các tổ chức phản động địch đã không bị tận diệt. Một số nơi khác, quan điểm giai cấp công nhân không vững nên đã để thoát một số nhất định những tên Việt gian và ác ôn . . .

(Stephen T. Horsmer, Vietcong Repression and its Implication for the Future, Health Lexington Books, Massachusetts, 1970)