Bát mỳ tôm kỷ niệm về người bạn tù đã chia sẻ với tôi

Bát mỳ tôm, chỉ là bát mỳ tôm
Sau này về sẽ trở thành kỷ niệm
Là nỗi nhớ anh, nhớ bát mỳ này
Mấy ngày nay rất mệt không muốn ăn
Chỉ buồn thôi, thật buồn …
Nằm co mình trong góc nhỏ biệt giam
Nghe bước chân ai…
                 Vùng dậy, mở mắt, ngỡ ngàng
Anh đặt lên cửa sổ bát mỳ tôm
Mở to mắt một chút, tôi muốn nói rằng :
                 Không ! Không đói !
Toàn thân tôi bơ phờ mệt mỏi.
Cầm lấy ! Hai từ ấy của anh như :
                  Mệnh lệnh, như năn nỉ dỗ dành
Nhìn bát mỳ tôm, nhìn gương mặt anh
Những giọt mồ hôi vã ra to dần trên trán
Hớt hải, vội vàng, thảng thốt “Sợ ai” (1)
Anh không phải là người thân nhưng
Cũng muốn phùng má, chùn môi, giận dỗi
Cũng rất muốn cong cớn bắt nạt anh
Nhưng lại phải ngoan ngoãn cầm
Bởi khoảnh khắc đến đây là anh vi phạm
Là tai hoạ sẽ giáng xuống đầu anh
Anh quay lưng bước nhanh mất hút
Còn lại một mình với bát mỳ tôm
Không muốn ăn nghĩ rằng không ăn được
Mệt quá ! nằm xuống nhắm mắt lại …
Nhìn thấy gương mặt anh
Nhìn thấy bóng anh đi hối hả vội vàng
!!! ……………………….
Tôi nhớ người đã về cõi vĩnh hằng xa vắng
Những kỷ niệm dồn về trong tĩnh lặng
Nước mắt tràn không còn nữa một người lau
Những gì đã qua không trở lại bao giờ.
Bát mỳ tôm, bóng hình anh rồi cũng vào dĩ vãng
Bát mỳ tôm ấy, tôi đã ăn, ăn hết
Những giọt mồ hôi mặn chát của anh
Và ăn hết cả tấm lòng anh trong đó.

22/03/2009
Hồ thị Bích Khương
Bài thơ làm ngày 22-3-2009 tại buồng biệt giam trong trại tù Thanh Chương, tỉnh Nghệ An để cảm ơn bạn tù Phạm Văn Vinh đã tiếp tế cho tôi bát mỳ tôm nhỏ khi tôi tuyệt thực trong lao tù. Và đã được tôi chép lại ngày 30-4-2009 khi ra Hà Nội gặp nhà báo Nguyễn Khắc Toàn.


Chú thích : (1) Trong nhà tù của chế độ CSVN nếu tù nhân khác cho thức ăn những người tù đang bị giam riêng, bị kỷ luật hay họ đang tuyệt thực để đấu tranh, và nếu việc này công an quản giáo phát hiện sẽ bị đi kỷ luật cùm chân ngay trong khu biệt giam. Cho nên những người tù rất sợ bị lộ và họ muốn giúp ai bị hoàn cảnh đó chỉ dám làm lén lút bí mật thôi !


Chị Hồ Thị Bích Khương, cùng chị ruột của mình bà Hồ Thị Lan, cựu thương binh, nguyên đảng viên CSVN - ông Lê Xuân Tứ 76 tuổi và con trai chị Khương, cháu Nguyễn Công Đức 12 tuổi đang đi bộ trên con đường ven làng vào buổi sáng ngay sau ngày chị được ra tù hôm 27/4/2009.