Xin đừng buồn ơi người bạn tù

Xin đừng buồn, đừng thẫn thờ như thế bạn ơi
Dù có đau thương, uất hận hãy yên lòng
Xin đừng buồn, cố vươn lên vượt qua tất cả
Trên đường đời nhiều gian truân nghiệt ngã.
Cùng cảnh tù đày sẽ hiểu nỗi lòng nhau
Rất muốn động viên nhưng chẳng nói thành lời
Trong sâu thẳm đáy lòng chỉ muốn thốt lên :
Bạn tù ơi ! Xin đừng buồn nhé
Ngày nắng ấm đến cần kề bên bạn rồi đấy
Bạn đang trở về với những người thân
Tất cả họ sẽ đón bạn với gương mặt rạng rỡ vui tươi
Hãy rũ bỏ, hãy quên đi những buồn đau tăm tối
Hãy vững bước trên con đường đầy nắng mới ngày mai
Xin đừng buồn, đừng ám ảnh như u mê lầm lỗi.
Mây đổ mưa rồi, bầu trời sẽ trong veo
Xin đừng buồn, đừng buồn nhé bạn tù ơi !!!

Viết trong khu biệt giam ngày 08-4-2009
Hồ thị Bích Khương
Được tôi chép lại ngày 30-4-2009 tại Hà Nội khi ra thăm thủ đô sau 2 năm trong lao tù của chế độ CSVN


Các thành viên đã tham gia đón chị Hồ Thị Bích Khương hết án được ra tù vào sáng ngày 26/4/2009. Họ chụp ảnh kỷ niệm trên con đường ven làng quê nhà chị ở xóm 4, xã Xuân Hoà, huyện Nam Đàn, tỉnh Nghệ An.