Unesco và Hồ Chí Minh
(Jean-Francois REVEL )
*
Hồ Chí Minh, lẽ
ra, đã có thể là một vị anh hùng tạo lập một nước Việt Nam tân
tiến và dân chủ, một người đáng lẽ đã dẫn đưa đất nước mình thoát
khỏi sự lệ thuộc vào thực dân và hướng về một nền văn minh hiện
đại, như một tổng hợp các truyền thống với bản sắc của một quốc
gia mới mẻ.
Khốn thay, mục
tiêu của ông không phải là nền độc lập của Việt Nam, mà là việc
sáp nhập nước này vào Quốc tế Cộng sản. Không phải là để cho dân
tộc mình có quyền tự quyết, quyền bầu cử, quyền lựa chọn các vị
lãnh đạo, với các luật lệ và nếp sống của mình, mà là áp đặt chủ
nghĩa độc tài Stalin vào dân tộc Việt Nam, bằng cưỡng bức với đủ
tất cả các hình thức tạo ra nó như các vụ hành quyết, các trại tập
trung, như làm biến chất con người bằng lao động cải tạo, với nạn
đói khát trong nhân dân và sự hủ hóa trong hàng ngũ cầm quyền, như
việc quân sự hóa triệt để, với chính sách ngoại giao theo mệnh lệnh
của Moscoụ
Thành thử Hồ
Chí Minh là một trong những người thực hiện một cách cứng nhắc nhất
phương pháp mà chủ nghĩa cộng sản đã dùng trong suốt thế kỷ thứ 20.
Phương pháp đó là nắm lấy sức mạnh nằm trong các mong muốn tự nhiên
của con người như mong muốn được tự do, được phồn vinh, được tiến bộ,
được độc lập dân tộc, rồi xoay chuyển sức mạnh đó để phục vụ cho
các mục đích hoàn toàn trái ngược lại với các mục đích mà những
người dân bị lợi dụng đã ước mong và đeo đuổi. Một khi những người
dân đó nhận ra được sự gian trá thì đã quá muộn màng, họ đã bị giam
hãm, chính thể độc tài đã được thiết lập, cái lồng chim đã đóng
lại rồi.
Không có sự
đồi bại nào ma quỉ hơn là mưu toan chiếm đoạt những tâm tình hào hiệp
và hàng triệu những con người với tấm lòng tận tụy, những nhiệt
tình sâu xa nhất và chính đáng nhất của bản chất loài người để đưa
tới nô lệ, bần cùng, nhục nhã và đơn thuần cho tội ác; bởi vì
chúng ta đừng quên rằng hệ thống cộng sản là một trong những hệ
thống giết người tàn bạo nhất trong lịch sử, và có thể là tàn bạo nhất
vì không có một hệ thống nào khác đã tuần tự ngự trị trên nhiều
nước như thế. Vào khoảng năm 1980, có hơn 2 tỷ người đang còn bị nô
lệ cho cái hệ thống vừa dã man, vừa phá hoại cũng như vô hiệu đến
mức ngu xuẩn đó.
Dựa vào lòng
ước mơ tự do để nô lệ hóa dân chúng, đó là phương pháp của Hồ Chí
Minh, được sao chép một cách rất trung thành theo phương pháp gian ác
của Lênin. Nó đã tàn phá những nước khác như Cambodge, Ethiopie, Mozambique,
Alge'rie, Cuba, Angolạ Ðàng sau cuộc chiến tranh giải phóng, cuộc chiến
đấu cho bình quyền, mà các đoàn quân kháng chiến tin là thật, được
che giấu một âm mưu của các người lãnh đạo để chống lại tự do và
nhân quyền.
Hồ Chí Minh có
thực tâm tin tưởng vào những lợi ích tương lai của chủ nghĩa cộng sản
không? Tôi nghi ngờ điều này, bởi vì ông ta đã thấy được diễn tiến
của nó ở nhiều nước khác.
Ðã là một
người có tư tưởng cuồng tín hẳn là ông ta chẳng cần phải đặt câu
hỏi như thế để làm gì nữa, vì giống như tất cả các nhà lãnh tụ độc
tài, ông ta có cách giữ mình không cảm thấy hối hận khi nhìn thấy
những sự tàn phá của một hệ thống mà ông ta đã cống hiến trí
thông minh của mình cho nó. Lịch sử không phải là kết quả của những
ý định của người ta mà là kết quả của những hành động của họ. Thế
thì những kết quả còn đó: Nô lệ, xương máu, chết chóc và đói khát.
Ðã trưng dụng cuộc chiến đấu chống thực dân để đưa đến một tình
trạng suy sụp như thế thì chẳng còn cách gì chống chế để chạy tội
cả. Trái lại đây là một trường hợp tội gia trọng, một vụ trộm
cắp, một vụ lừa bịp không hơn không kém.
Nếu UNESCO làm
lễ kỷ niệm (*) nhân dịp 100 năm sinh nhật người phạm tội ác chống
lại nhân loại đó, mà không có một tinh thần phê phán nào cả, thì e
rằng tổ chức này sẽ kết liễu đời mình vì tự làm mất uy tín và làm
trò cười cho thiên hạ. Chúng ta hy vọng rằng một chút ít
"glasnost" sẽ đi vào trong cái nhà máy nói dối vô phước đó
tại công trường Fontenoy.
Jean-Francois
REVEL
(Viết năm 1990)
Chú thích:
* Sau cùng
UNESCO đã hủy bỏ dự án này. Buổi lễ được thay thế bằng một buổi
trình diễn văn nghệ, với hợp đồng thuê rạp là người tổ chức cam
kết không được nhắc đến tên Hồ Chí Minh. (Chú thích của nhà xuất
bản).