|
Cảm thông Một người già bình thản đến nhà giam Chiếc gậy chống đã mòn theo năm tháng Dù mắt kém ông vẫn nhìn rất thẳng Không một lời cầu khẩn, kêu van Người ta bảo ông chống đối chính quyền Không, ông chỉ nói lên sự thật Thân nam nhi đầu đội trời, đạp đất Không làm ngơ khi tụt hậu triền miên Người ta bảo ông là lão già điên Dám đấu tranh đòi dân chủ, nhân quyền Ông khẳng định trước những trang mình viết Ông không điên, không chấp nhận phận hèn Bao năm dài ông miệt mài nghiên cứu Phát hiện ra những lỗ hổng đen ngòm Trên đời này chẳng có gì vĩnh cửu Trời trong xanh sao nhà cửa tối om ? Đừng đứng thẳng chịu khó cúi lom khom Đừng nói thật, cuộc đời sẽ êm ấm Khổ cho ông không chịu cảnh “sống mòn” * Dù tuổi cao vẫn lao vào cuộc sống Giữa cuộc đời biết bao là biến động Ông chỉ ra những chỗ đã nhầm đường Và ông viết về biên cương, biển đảo Vào nhà giam vẫn không bỏ thiên lương Tôi không phải là người khách qua đường Nên cảm thông với ông nhiều, nhiều lắm Và biết đâu sẽ lại là số phận Cùng với ông trong cái kiếp đoạn trường 17-10-2002 | |