Bức thư người hoa



Đừng bao giờ chê món quà của chị
Dù chỉ vài dòng mực tím
Gửi cao ốc bên kia bờ biển
Rực ánh đèn thâu đêm nê-ông

Hỡi các em
Đang quây tụ bên bánh kem hình cây tháp
Nhân ngày vui, dâng cây nến
                                   lựa lời thay chị

Xin mẹ bớt lo
Cho giọt máu xẻ chia miền đất xa tít tắp…

Chị lấy chồng người Việt
Bàn tay quen xới vun
Dải đất này chao đảo
Chẳng riêng mình chị
                            cơi đốm lửa nhọc nhằn

Các em ơi
Thương chị thương sao nổi
Áo choàng nhung the cho chị thêm bối rối
Ngoài kia tiếng kẻng hồi hồi
Giục chị đi chống bão cứu đê
Hộp Sô-cô-la gửi về hóa lẻ loi
Thương nhau xì xụp bát canh bầu ám khói
Nơi dấu nối bao cuộc phân ly
Dìu dặt kinh cầu sớm tối
Trường mồ côi bi bô tiếng trẻ
Một ngôi sao sáng, hai ngôi sáng sao
Đánh thức đêm đêm
Ấp iu trang giấy trắng
Lăn lăn chị viết bài thơ xôn xao…

Nếu mai sau
Bài thơ đựợc chắp cánh bay cao
Bằng lao động kiệt cùng
Chị sẽ đến ơn mẹ
Và lúc đó đừng ngạc nhiên các em nhé!
Nếu chị không dùng tiếng mẹ đẻ
Nếu bài thơ viết bằng ngôn ngữ
Của một dân tộc đau khổ
Mẹ và các em đã rời bỏ lìa xa

10/1978
Dư thị Hoàn