|
HÃY TRẢ NỢ QUÊ HƯƠNG
Trốn cơn khát, núp bóng mát ven đường, mới hay rằng mình mắc nợ quê hương; nhận ra rằng còn món nợ yêu thương cần phải trả cho con đường đã bước… Ông cha trao, trọn dặm dài đất nước Hồn nghìn năm thành Tổ quốc thần thiêng Truyền cháu con biết khinh miệt xích xiềng, xủng xoảng reo điên cuồng từ phương Bắc… Sao có kẻ đành cam tâm làm giặc, tiêu diệt dần chí khí Bạch Đằng giang ? làm hoen đi hồn chữ sách sử vàng ? Để thế hệ sau bẽ bàng, bật khóc ? Hãy vì câu “Tre già măng mọc“, ngoảnh mặt về tạ tội với cha ông, quì gối xin nhập lại giống Lạc Hồng để trả nợ cho con đường phía trước … Chà Là | |